(GMT+7)

Ca sỹ Hoài Phương: Tôi bỏ hát vì đam mê không đủ

Văn hóa - Thể thao07/09/2010

Quảng cáo tài trợ: Nhà đất Hà Nội, Cho thuê văn phòng, Cần bán chung cư

Những năm 1997, 1998 cho tới vài năm sau đó hầu hết trên VTV và đài Tiếng nói VN đều phát bài hát” Nhắn tuổi hai mươi”, “ Chiếc đồng hồ đáng ghét” của ban nhạc Đồng hồ báo thức sáng tác và thể hiện đã gây lên một cơn sốt trong giới trẻ. Đừng như con ốc sống đời lẻ loi- là một thông điệp mà ban nhạc này muốn gửi gắm.

Trong ban nhạc nổi tiếng lẫy lừng ấy, cô ca sỹ hát chính Hoài Phương – xinh đẹp và nóng bỏng luôn được hàng ngàn fan xin chữ ký và giữ ảnh. Thế rồi họ mất hút trên sân khấu ca nhạc chẳng còn một lần sủi tăm… Không ai biết những thành viên ban nhạc ấy bây giờ làm gì. Cô ca sỹ Hoài Phương năm ấy giờ ra sao…Câu hỏi chưa ai trả lời cho các fan cuồng nhiệt của Đồng Hồ Báo Thức. Cả ba người đều đã rẽ sang một ngả khác. Lê Tâm là họa sỹ của báo An ninh thế giới, Việt Khôi làm kinh doanh và Hoài Phương thì giờ đã là bà chủ của một công ty biểu diễn có tầm cỡ…

“Say trong giấc mơ tuổi hai mươi…”

Hoài Phương bắt đầu con đường ca hát từ năm 16 tuổi, cô thuộc lớp thanh nhạc đầu tiên do nhà hát Tuổi Trẻ đào tạo. Sau ba năm cô trở thành diễn viên chính của nhà hát. Hát nhạc nhẹ là sở trường của cô. “ Đêm nằm mơ phố” - của nhạc sỹ Việt Anh, “ Nụ cười sơn cước” của nhạc sỹ Tô Hải đã mang về cho Phương giải thưởng Huy chương bạc ca múa nhạc chuyên nghiệp năm 1989.

Ngày đó tụ điểm ca nhạc nào cũng thấy Phương xinh đẹp và hồn nhiên hát song ca cùng Hải Yến. Nhưng hát mãi, chương trình nào cũng có mặt không đẩy được tên tuổi Hoài Phương lên hàng sao như Mỹ Linh , Trần Thu Hà. Phương bắt đầu cảm thấy nản. Cô bảo rằng: Tôi đã cố gắng hết sức và rất muốn làm tốt công việc mình đã lựa chọn. Nhưng hóa ra không phải cứ làm tốt là sẽ đạt được moi thứ mình muốn. Không phải tôi quá ham hố vinh hoa danh vọng.

Chẳng qua ngày ta hai mươi tuổi ảo tưởng về bản thân vẫn còn cao lắm nên tôi vẫn qúa say những giấc mơ hão huyền… Hai mươi tuổi ta không quan tâm đến ta có thực tài không, ta là ai… Chỉ biết ta sao mà xinh đẹp và lộng lẫy lúc ta đứng trên sân khấu. Bao nhiêu chàng trai vây quanh, bao nhiêu lời mời mọc hấp dẫn từ những mạnh thường quân sẵn sàng vung tiền ra “tút” cho ta thành công chúa. Tôi đã may mắn không bị sa ngã vào chuyện đổi chác ấy. Tôi chọn một người đàn ông bình thường nhất để làm chỗ dựa…

Thế rồi tuổi hai mươi qua đi Hoài Phương nhận ra rằng sự thành bại trong cuộc sống và sự nghiệp cũng còn do số phận quyết định. Con đường hát nhạc nhẹ mà cô chọn không đưa được tên cô trở thành diva nhưng cũng rèn luyện cho Phương có một cách nhìn điềm đạm hơn vào cuộc sống. Chỉ đến khi cô gặp Lê Tâm và Việt Khôi họ quyết định thành lập ban nhạc Đồng Hồ Báo Thức với những ca khúc do chính họ sáng tác mới thực sự là đỉnh cao trong con đường nghệ thuật mà Phương đã đi…

Ban nhạc Đồng Hồ Báo Thức và sự lóe sáng ngắn ngủi:

Năm 1997, tình cờ Hoài Phương gặp Lê Tâm lúc bấy giờ đang là họa sỹ thiết kế báo Văn Nghệ. Lê Tâm có rất nhiều ca khúc mà vừa nghe anh đệm đàn ghitar nghêu ngao Hoài Phương đã cảm nhận ngay rằng đó chính là những bài hát mà Lê tâm viết riêng cho cô. Hai người mời Việt Khôi là một người bạn thân và là ca sỹ không chuyên được phát hiện trong giải tiếng hát sinh viên toàn quốc năm 1995. Ba người đã thành lập nên ban nhạc Đồng Hồ Báo Thức có đầy đủ cả dàn nhạc 5 thành viên khác. Họ đều là sinh viên Nhạc viện Hà Nội còn rất trẻ và đầy nhiệt huyết.

Tôi còn nhớ ngày đó cứ hóng hớt theo cả nhóm đi tập hát rồi thử nghiệm diễn trong các trường đại học. Chả mấy chốc ban nhạc của họ nổi tiếng như cồn. Các bài hát của Lê Tâm làm điên đảo những chàng trai cô gái còn đang đầy nhiệt huyết tuổi hai mươi. Hoài Phương trở thành nữ ca sỹ hát chính và cô đã thể hiện rất thành công các ca khúc đinh của nhóm.

Ca sỹ Hoài Phương – diễn viên nhà hát Tuổi Trẻ - Huy chương Bạc lên hoan ca múa nhạc chuyên nghiệp toàn quốc năm 1989, năm 2009. Năm 1997 thành lập Ban nhạc Đồng Hồ Báo Thức và nổi tiếng với bài: Nhắn tuổi hai mươi, năm 1998 được bình chọn là ban nhạc yêu thích nhất và đạt nhiều giải thưởng của MTV, giải thưởng Làn Sóng Xanh của Đài tiếng nói Việt Nam…

“ Thời gian vun vút quá nhanh, quá nhanh…”, câu hát trong bài “chiếc đồng hồ đáng ghét” cũng ứng nghiệm ngay chính vào tuổi thọ của Đồng Hồ Báo Thức. Chưa kịp ra CD để trình làng thì họ đã lập tức biến mất. Mười năm trôi qua chẳng thấy họ một lần tái ngộ như lời Lê Tâm ngày xưa đã hứa với các fan của mình. Thời gian khắc nghiệt đã thay thế những thành viên ban nhạc ngày hai mươi tuổi ấy là những ông bố, bà mẹ với hàng trăm nỗi lo toan cơm áo đời thường. Hát với đam mê thì làm sao nuôi nổi gia đình.

Nói như Phương nếu theo đời ca sỹ chuyên nghiệp một tháng đi hát cả 15 ngày với cát sê năm trăm ngàn đồng một lần cũng chả đủ mua nổi son phấn và quần áo huống chi nói đến lo toan cho gia đình. Cơm áo gạo tiền và nghề nghiệp chính đã làm tan vỡ giấc mơ của ba người về một ban nhạc đình đám như Apba ở trời tây kia…

Hoài Phương cũng bỏ nghề hát solo từ đó…

Hoài Phương và nhóm nhạc Đồng hồ báo thức

“Nghệ thuật cần sự đam mê mà tôi thì tỉnh táo quá…”

Ba mươi tuổi Hoài Phương thấy cuộc sống thật mệt mỏi vì miếng cơm manh áo. Hai đứa con gái với một người chồng làm viên chức bình thường khiến cô chẳng còn bụng dạ nào mà đi hát. Nhưng để chuyển hẳn sang một việc khác thì cô lại không biết làm gì. Thế rồi nắm bắt được nhu cầu của thị trường, Hoài Phương thành lập công ty tổ chức biểu diễn. Công ty của Phương ban đầu chỉ có một mình cô vừa là nhân viên vừa là giám đốc. Nhưng rồi các đơn đặt hàng ngày càng nhiều. Các công ty tổ chức khai trương khánh thành cũng cần vài ca sỹ đến hát.

Một cuộc họp mặt hội đồng học từ những năm 60 cũng muốn vài cô ca sỹ tham gia cho rôm rả… thế là Phương có bao nhiêu việc để làm. Sẵn mối quan hệ với đồng nghiệp lâu năm trong nghề ai cũng sẵn sàng hát khi cô mời. Công ty của cô bây giờ đã có nhiều người tham gia và đã có của ăn của để…

Hoài Phương bảo: Nghề ca sỹ cần phải có một niềm đam mê kinh khủng mà tôi lại chẳng có được điều ấy. Tôi là người quá tỉnh táo, với tôi mọi cái cứ bình thường diến ra. Tôi không thể hy sinh hết mình cho nghệ thuật có lẽ vì thế mà tôi không thể đi trên con đường ấy mãi. Có lúc nào Phương cảm thấy chạnh lòng khi mà bạn bè nổi tiếng hơn mình? Phương cười: Tôi không có tính đố kỵ, niềm hạnh phúc lớn của tôi là những đứa con và gia đình. Phụ nữ tôi thấy quan trọng hơn hết là gia đình chứ không phải là danh vọng hay tiền bạc. Bây giờ tôi làm kinh doanh bằng chính nghề nghiệp của mình và nó đã giúp tôi có tiền. Có tiền tôi có thể lo được cho gia đình mình một cuộc sống tốt hơn, điều đó thiết thực hơn làm một người nổi tiếng.

Tôi là một phụ nữ không quá mạnh mẽ nếu như không nói là quá giản dị. Tôi không thích mình khác biệt với mọi người. Tôi ngưỡng mộ những ca sỹ đàn chị như Thu Hiền, Thanh Hoa bởi trong các chị niềm đam mê không vơi cạn. Các chị đến giờ vẫn hát một cách say đắm và hết mình.

Cái nghề này nếu không thực tài chị sẽ mãi chỉ là một con hát làng nhàng. Thà rằng mình chọn lấy một nghề phù hợp với khả năng và sở trường của mình. Tôi chọn rẽ sang kinh doanh nghề là một cách đúng đắn. Tôi vẫn nuôi được tình yêu với nghề mà lại có tiền. Thế là thích rồi. Còn thi thoảng tôi vẫn đi diễn cho đoàn trong các chương trình cho thiếu nhi.

Biết lựa chọn cho mình một lối rẽ đúng đắn cũng là một người thông minh. Nghề ca sỹ là một nghề không dễ thành công. Bởi nghệ thuật là sự vận động và sáng tạo không ngừng. Không cho phép người nghệ sỹ trùng lại hay chán nản. Và vì thế để đến với nghề đã khó mà giữ được nghề còn khó khăn gấp bội. Đôi khi còn đi cùng với sự trả giá nhọc nhằn đầy tai ương và sicandan. Tôi biết Hoài Phương bao nhiêu năm nay và thấy từng bước đi của cô rất chắc chắn và chậm rãi. Tôi thấy cô đang hạnh phúc với những điều nhỏ nhoi bình dị mà tất cả những người đàn bà khác đều vươn tới. Và tôi tin dù cô có dừng lại không hát nữa thì cô cũng đã có một tuổi hai mươi thật đẹp và đáng trân trọng…