Chợt nhận ra...
Quảng cáo tài trợ: Nhà đất Hà Nội, Cho thuê văn phòng, Cần bán chung cư
Gã giám đốc hất hàm nhìn Linh: “Cô định bỏ tôi để đến với thằng này? Đừng có mơ. Cô nghĩ nó chấp nhận loại con gái vì tiền mà đánh đổi cả danh dự, thể xác như cô ư?”...
Linh làm thư kí cho một công ty khá lớn và phát đạt. Cô nhanh chóng lọt vào mắt xanh của “anh” giám đốc già vì cái vẻ ngoài như người mẫu. Thực ra với trình độ và ngoại hình của cô, Linh chẳng sợ không bám trụ lại được ở thành phố. Nhưng vốn xuất thân trong một gia đình nông thôn nghèo, đông anh em, khó khăn từ bé, giờ đây có được một công việc ổn định, Linh muốn nhanh chóng giàu lên để được tận hưởng một cuộc sống của tầng lớp thượng lưu. Mà muốn làm giàu khi thân cô thế cô không hề đơn giản. Vậy là Linh đã chọn cách nhanh chóng hơn và có vẻ cũng dễ dàng hơn: cặp với anh giám đốc.

Cả công ty đều biết chuyện. Có những cái nhìn e dè, sợ sệt vì họ sợ nếu làm phật lòng cô, họ sẽ không được thăng tiến trong công việc. Cũng có những người nhìn cô đầy khinh bỉ. Nhưng mặc kệ, đạp lên tất cả mà sống là quan điểm của Linh. Linh sống tự tại như vậy, cái mà Linh cho đi được đánh đổi bằng một căn hộ tiện nghi, một chiếc xe đắt tiền và những món đồ trang sức. Linh hài lòng nếu không muốn nói là mãn nguyện với những gì mình có được. Chưa bao giờ Linh trăn trở về cái mà người ta gọi là tình yêu.
Cho tới một ngày Linh gặp Tuấn – chàng kĩ sư xây dựng đầy nam tính và dạn dày sương gió. Vì công việc Linh phải gặp gỡ, tiếp xúc với anh rất nhiều lần. Sau những lần nói chuyện, Linh trở về nhà với tâm trạng lâng lâng và thổn thức nhớ. Cô chỉ mong tới ngày mai để lại được gặp anh chàng có chiếc răng khểnh. Tới một lúc nào đó, Linh nhận ra rằng, trái tim cô đang đập những nhịp đập của tình yêu. Điều mà cô chưa từng bao giờ nghĩ tới.

Sau khi nhận được lời đề nghị dừng lại, hắn chỉ cười khẩy không nói năng gì. Cô làm thế không phải hi vọng rằng Tuấn sẽ chấp nhận cô, mà đơn giản, giờ đây cô muốn sống với tình yêu thật của chính mình. Cô không muốn phải gồng mình lên làm một con búp bê xinh xắn cho người ta thỏa sức điều khiển. Cô yêu Tuấn thật lòng và dù anh có không chấp nhận cô đi chăng nữa, cô cũng không hối hận. Linh hiểu ra rằng cái mà cô thực sự cần là tình yêu chứ không phải là những thứ phù phiếm mà trước kia cô từng đánh đổi bằng mọi giá.
Gã giám đốc tìm tới tận nơi Tuấn làm việc. Linh cũng có ở đó: “Cô định bỏ tôi để đến với thằng này phải không? Đừng có nằm mơ. Nó sẽ chẳng bao giờ thèm yêu cái loại con gái vì tiền mà đánh đổi cả danh dự và thể xác như cô đâu”.

Linh bật khóc. Cô lao đi để tránh cái nhìn hoặc là thương hại hoặc là khinh thường của Tuấn. Cô đã định chính mình nói lên cho anh biết tất cả. Nói cho anh biết tình cảm của cô và nói cho anh cái sự thật mà cô muốn giấu. Nhưng cuối cùng anh lại biết trong một trường hợp tệ hại như thế này.
Tối đó, Linh nhắn cho Tuấn một dòng tin: “Anh là người đầu tiên khiến em thay đổi suy nghĩ về cái điều mà em thực sự cần trong cuộc sống. Anh đã thay đổi cuộc đời em. Em biết mình không xứng đáng nhưng em vẫn muốn nói với anh một lời: Em yêu anh!”.
Điện thoại rung lên báo tin nhắn đến: “Cảm ơn em đã dành tình cảm cho anh. Anh xin lỗi vì không thể bên em. Chúc em hạnh phúc!”.
Linh trào nước mắt chấp nhận sự thực rằng cô sẽ chẳng thể nào có anh bên mình. Linh viết một tờ đơn thôi việc, cô sẽ rời xa nơi này để quên đi mọi chuyện với một trái tim lần đầu biết yêu và biết nỗi đau của tình yêu.
Theo Afamily

Các bài mới
Trở về đầu trang
