Đối thoại với GS. Ngô Bảo Châu
Quảng cáo tài trợ: Nhà đất Hà Nội, Cho thuê văn phòng, Cần bán chung cư
Câu chuyện giữa phóng viên với
GS Ngô Bảo Châu diễn ra vào một buổi trưa ở quán ăn trên phố Linh Lang, gần nhà
anh, cùng với một người bạn vong niên, ông Nguyễn Trung Hà, một nhà đầu tư "có
tiếng" ở Hà Nội.
Phát triển khoa học từ những nhóm nghiên cứu trẻ
Thưa GS Ngô Bảo Châu, chuyến viếng thăm của Phó Thủ tướng làm anh cảm thấy
sao?
Phó Thủ tướng Nguyễn Thiện Nhân đi cùng với 2 thứ trưởng Bộ GD-ĐT đến thăm gia
đình chúng tôi vào Chủ nhật, nói chuyện thân mật. Tôi thấy ông Nhân là người cởi
mở, dễ nói chuyện. Tôi xúc động về sự quan tâm này.

GS Ngô Bảo Châu.
Để những nhà khoa học có thể
làm việc tốt nhất, theo anh, nên quan tâm như thế nào? Nhà và lương có quan
trọng không?
Về nhà và lương, không thể sánh được với tiêu chuẩn bên Mỹ. Tuy nhiên, mức như
hiện nay thì không thể chấp nhận được.
Anh Lê Tuấn Hoa, Viện phó Viện Toán học, có trả lời trên báo, khi tôi về, mức
lương tối đa mà viện có thể trả, như với cụ Hoàng Tụy bây giờ, chính xác là 4,4
triệu đồng/tháng. Còn những nghiên cứu sinh ở nước ngoài về lương chỉ được 1,8
triệu/tháng. Vậy là họ phải lo việc khác thôi. Mà đã lo việc khác thì không làm
khoa học được.
Bạn hình dung như thế này, làm khoa học không phải là học xong rồi cứ thế mà làm. Kiến thức phải được cập nhật liên tục, vừa học vừa làm cái mới. Ở Việt Nam, chưa thực sự là môi trường khoa học. Đồng nghiệp, rồi những người xung quanh đều lo mưu sinh.
Trước nay, nguồn nhân lực cấp cao
có dòng dịch chuyển từ Đông sang
Tây. Liệu một ngày nào đó, có dòng
dịch chuyển ngược lại mà trung tâm
là Trung Quốc?
Tôi nghĩ, chắc chắn sẽ xảy ra, nhưng
không quá nhanh được. Trung Quốc đổ
rất nhiều tiền, nhưng thực tế, ngay
cả những người trẻ Trung Quốc thật
sự xuất sắc cũng chưa về nước. Một
số người làm sau tiến sĩ xong, tôi
hỏi có về nước không, chế độ lương
bổng cũng tốt. Nhưng họ nói ở Trung
Quốc chưa có môi trường khoa học, họ
muốn làm việc thêm 5 - 6 năm ở Mỹ.
Phía Trung Quốc có
ngỏ lời mời anh không?
Cũng có. Một vài trường Trung Quốc
ngỏ lời mời chung, còn tôi muốn về
chỗ nào thì về…
Nhưng, tôi thấy, để phát triển khoa học, có một chuyện có thể làm được. Đó là tìm từng nhóm bạn trẻ, tổ chức từng nhóm nghiên cứu, khoảng 5-10 người.
Như anh nói, ở Việt Nam, môi
trường thuận lợi cho hoạt động khoa học chưa có. Vậy ý tưởng phát triển một viện
đào tạo và nghiên cứu cấp cao về Toán làm thế nào thành hiện thực trong môi
trường này?
Chúng tôi mượn ý tưởng này từ Viện Nghiên cứu Cao cấp ở Princeton. Ở Pháp cũng
có Viện IHES, ngoài ra còn có Viện Toán Max - Planck của Đức, RIMS của Nhật...
Rất nhiều nước đang phát triển đã và làm thành công như Brazil, Hàn Quốc.
Ý tưởng chính của họ không phải là một viện với một cơ chế bên trên. Chỉ có một
ban giám đốc rất hạn chế để lựa chọn hồ sơ. Những người làm việc đều hoạt động
trong một thời gian ngắn, tối thiểu là 3 tháng, đến 2-3 năm là tối đa.
Nghĩa là, luôn có sự luân chuyển, ưu tiên những người đến dạy theo hình thức: có
hai người Việt Nam, một người nước ngoài; hoặc một người Việt Nam, một GS nước
ngoài đến làm việc trong khoảng thời gian nhất định.
Nguồn lực này liệu có dồi dào, thưa anh?
Thực ra, số lượng GS nước ngoài
sẵn sàng sang giúp mình rất lớn.
Các trường bên nước Mỹ có chế độ "sabbatical year". Trong 7 năm, họ được 1 năm
muốn làm ở đâu cũng được mà trường vẫn trả lương. Và mọi người đã lựa chọn theo
những cách khác nhau: vẫn ở trường làm hoặc ra nước ngoài. Rất nhiều người muốn
sang các nước đang phát triển.
Có thể, mời 6 tháng để đi du lịch
thì họ không sang. Nhưng với lời mời "chúng tôi có một thế hệ trẻ có triển vọng
và muốn làm việc với ông", họ sẽ rất thích.
Khi sang, chỉ cần mình tiếp đón chu đáo, có phòng làm việc, có máy vi tính, có
chỗ để ở, thỉnh thoảng tạo điều kiện cho họ đi chơi đây đó. Nhưng cái chính là
phải có người cho họ làm việc cùng. Đó là điều vô cùng thuận lợi cho mình.
Viện Nghiên cứu và Đào tạo cao cấp về toán sẽ là chỗ để cho các GS nước ngoài có
điều kiện gặp gỡ và làm việc với nhau trong một thời gian nhất định, tạo điều
kiện cho mình tiếp thu kiến thức mới.
Tôi nghĩ nhiều đến những bạn trẻ, những nghiên cứu sinh có thể về nước trong một
mùa hè, vừa chơi vừa làm việc. Kể cả các anh chị, các bạn đã đi làm ở các trường
đại học, có ham mê nghiên cứu nhưng không có đủ điều kiện vì phải lo mưu sinh,
hay vì thời lượng dạy ở các trường ĐH Việt Nam quá nhiều, chắc phải gấp 5 lần
các trường nước ngoài chẳng hạn.

"Kiến thức phải được cập nhật liên tục". Ảnh Nguyễn Á
Khi không có thời gian và điều
kiện nghiên cứu, chỉ cần một lần được đến làm việc nghiên cứu trong môi trường
như vậy, cùng với các GS nước ngoài, họ sẽ có cái đà để có thể làm tiếp được.
Tất nhiên, mô hình đó cũng có hạn chế, chỉ phù hợp với những ngành khoa học lý
thuyết thôi.
Tức là, chỉ có chỗ làm việc, thư viện chứ không có máy móc gì cả. Nếu mỗi lần
phải đầu tư một phòng thí nghiệm thì đúng là chịu, không thể làm được.
Bên Viện Priceton không chỉ có Toán mà còn có Vật lý lý thuyết, Lịch sử, Khoa
học xã hội, Kinh tế, Sinh vật. Với Sinh vật lý thuyết, họ lấy dữ liệu từ nơi
khác về rồi xử lý số liệu chứ không có thí nghiệm gì cả.
"Sợ dốt thì không tiến bộ được"
Anh đề cập tới chuyện lập những nhóm nghiên cứu toàn người Việt trong khi "ở
Việt Nam chưa thực sự là môi trường khoa học". Liệu những nhóm như vậy hình
thành, có hy vọng tác động ngược trở lại, cải thiện môi trường nghiên cứu khoa
học ở Việt Nam?
Không những sẽ giúp cải tạo môi trường khoa học, điều này còn tác động tới môi
trường giảng dạy đại học.
Có rất nhiều kế hoạch xây dựng trường ĐH đẳng cấp quốc tế. Có thể đổ rất nhiều
tiền. Nhưng tôi nghĩ, khả năng thành công không lớn vì mình không có người dạy
tốt, bởi số người có trình độ ít, đếm trên đầu ngón tay.

Con gái thứ hai của GS Ngô Bảo Châu
Còn tạo nên những nhóm nghiên cứu
khoa học thì có thể làm được. Tuần trước, tôi có gặp ông Darriulat, một GS vật
lý. 10 năm nay, ông ấy nghỉ hưu rồi sang Việt Nam lập ra nhóm các bạn trẻ để
nghiên cứu.
Thế nhưng, Việt Nam chưa có cơ chế nào giúp cho việc này. Phải có cơ chế đặc
biệt mới tạo ra không khí học thuật.
Anh thử phác thảo cơ chế đặc biệt đó...?
Cái đó, phải có thời gian. Nhưng tôi nghĩ, hãy đến xem nhóm làm việc của ông
Darriulat.
Nói chung, tôi nghĩ không chỉ việc đó, mà lãnh đạo nhà nước nên có một ban cố
vấn để có thể hỏi các nhà khoa học trong nước và nước ngoài thường xuyên.
Một số chính sách, rõ ràng có sự đầu tư của Nhà nước, nhưng bị lệch hướng và
không đem lại hiệu quả. Bởi, có nhiều thứ trên giấy tờ tưởng là rất tốt, nhưng
trên thực tế có làm được không? Nếu thực lực không làm được thì chuyện bị bóp
méo.
Như chuyện thư viện ở trường ĐH chẳng hạn. Trường ĐH nào cũng có thư viện, có
máy tính, có tài liệu. Nhưng sinh viên có xài được không? Có thư viện nào ra
hồn? Dù cách đây vài năm, Nhà nước có chính sách đầu tư cho các thư viện trường,
mất khá nhiều tiền.
Theo tôi, lý do đơn giản, vì ngay cả giáo viên cũng không quan tâm đến chuyện
đọc nên xảy ra chuyện là người ta xây một cái nhà ba bốn tầng nhưng không có
quyển sách nào cả. Hoặc là những cuốn sách cũ nát từ năm 60 để lại.
Rất nhiều những câu chuyện tương tự như vậy. Tôi nghĩ, Nhà nước nên có một ban
cố vấn gồm những nhà khoa học thực sự, cố vấn những chuyện như thế.
Việt Nam cũng đã có những hội đồng tư vấn...?
Tôi không rõ điều này. Nhưng tôi nghĩ, nên nghe ý kiến của người ngoài, những
người Việt Nam ở nước ngoài. Không thể đóng cửa bảo nhau được.

"Lãnh đạo nhà nước nên có một ban cố vấn để có thể hỏi các nhà khoa học trong nước và nước ngoài thường xuyên".
Tất cả các viện lớn trên thế
giới, kể cả Viện Princeton, hàng năm vẫn mời những hội đồng từ nơi khác đến để
đánh giá xem có gì chưa ổn.
Nghe là để đánh giá. Được đánh giá đâu có gì đáng xấu hổ, mà thực ra rất tốt.
Cái gì làm sai thì mình sửa. Nếu cứ sợ người ta bảo mình dốt thì làm sao mà tiến
bộ được, đúng không? (cười)
Người trong cuộc thì hiểu tường tận mọi chuyện. Nhưng nhiều khi mình biết “làm
thế này thì đề án mới qua”, những người biết rõ chưa chắc đã hiểu được xu hướng
chung.
Đối thoại giữa GS Ngô Bảo Châu và đại gia Hà thành
Câu chuyện đến đây bắt đầu có sự
tham gia của ông Nguyễn Trung Hà. Từ một học sinh giỏi quốc tế về Toán cách đây
hơn 20 năm, Nguyễn Trung Hà đã từ bỏ lối đi được dọn sẵn để hiện tại trở thành
một nhà đầu tư "có máu mặt" của Việt Nam, tham gia đầu tư vào hàng chục lĩnh
vực, sở hữu và đồng sở hữu vài chục công ty. Xuất hiện một lần trên báo, ông đã
làm "nổi sóng" cả giới Toán học khi châm ngòi cho ý tưởng "làm toán là tự sướng"
và mệnh đề "người giỏi làm Toán rất lãng phí". Ông cũng là một trong những người
bạn mà GS Ngô Bảo Châu thường gặp khi về Việt Nam.
"Trong đầu người ta thế nào thì xét sau"
Đặt giả thiết, anh được mời tham gia tư vấn một số đề án, chính sách. Khi làm
việc, tư vấn của anh mâu thuẫn với lợi ích, hoặc nhóm lợi ích của người đặt
hàng. Anh sẽ giải quyết mâu thuẫn đó ra sao?
Ông Nguyễn Trung Hà: Thứ nhất, em đặt câu hỏi sai. Chắc nhà báo được đào
tạo rất định hướng.

GS Ngô Bảo Châu và ông Nguyễn Trung Hà.
Thứ hai, tư vấn như anh Châu nói
là cần, nhưng chuyện đặt bài toán ra quan trọng hơn là chuyện bài toán có tồn
tại hay không.
Có một số vấn đề, có hẳn viện nghiên cứu. Họ tự đặt vấn đề, nghiên cứu vấn đề,
rồi trình lên. Nhưng cách đó ít có giá trị cả. Vấn đề mấu chốt phải là người
hỏi, người đặt vấn đề.
GS Ngô Bảo Châu: Anh Hà đánh giá quá cao người đưa ra chính sách...
Ông Nguyễn Trung Hà: Thực tế cần phải như vậy. Còn bây giờ, lập ra các
nhóm tư vấn, các nhóm nghiên cứu, có đệ trình lên cái gì cũng không giải quyết
vấn đề nào cả.
Anh Hà có nói câu hỏi của em là một câu hỏi sai...
GS Ngô Bảo Châu: Với tôi thì khác. Trong mọi trường hợp, khi đặt ra một
câu hỏi, tôi trả lời đúng theo suy nghĩ của mình chứ không quan tâm lắm đến
chuyện câu hỏi đó có đi ngược lại với những cái người khác suy nghĩ không.
Vậy, anh trả lời như thế nào?
GS Ngô Bảo Châu: Tôi là một nhà khoa học, đứng ở vai trò tư vấn, đưa ra ý
kiến của mình. Còn vì lý do nào đó, không nghe là việc của người ta. Tất nhiên,
để thể hiện sự tôn trọng, nếu không nghe, người ta phải giải thích cho tôi vì
sao. Nếu không giải thích, nghĩa là họ không tôn trọng, và tôi không làm tư vấn
được.
Quay trở lại sự nồng nhiệt của
Phó Thủ tướng. Có mâu thuẫn không giữa việc sự trọng vọng của Phó Thủ tướng dành
cho anh với những gì đang diễn ra ở các trường ĐH, các viện nghiên cứu? Nhà nước
đang cần trí thức hay đang làm một việc theo phong trào? Tức là, nếu cả thế giới
trọng vọng mà mình không trọng vọng thì không được? Lúc nãy, anh có trả lời là
mình cảm động. Nhưng anh có tin là Nhà nước đang thực sự cần những người như anh
không?
GS Ngô Bảo Châu: Văn hóa của mình là hay suy diễn quá nhiều tới những gì
diễn ra trong đầu người ta. Trong khi, đáng lẽ nên nhìn xem những việc cụ thể
xảy ra như thế nào.
Tôi chỉ quan tâm tới những việc cụ thể xảy ra. Còn trong đầu người ta thế nào
thì xét sau.
"Không làm khoa học nghiêm túc, ĐH Việt Nam mãi be bét"
Ông Nguyễn Trung Hà: Tôi từng nghe thông tin, nếu có bài báo khoa học
đăng ở nước ngoài, Nhà nước sẽ tặng 1.000 USD. Nếu cho bằng tiền cá nhân thì rất
hoan nghênh, có khi tôi góp theo. Còn nếu lấy ngân sách quốc gia cho chuyện đó
thì tôi thấy phản cảm. Nghề Toán cũng đặc biệt. Đó là môn nghệ thuật chứ không
phải môn khoa học. Muốn học Toán, phải có khả năng, không được dùng nguồn lực xã
hội vì đó là phục vụ cá nhân. Có khuyến khích hỗ trợ nhưng là từ cá nhân.
GS Ngô Bảo Châu: Anh Hà nói vậy là mặc định cho mình biết rõ ràng xã hội
cần cái gì.
Ông Nguyễn Trung Hà: Anh không hề mặc định.
GS Ngô Bảo Châu: Anh mặc định xã hội cần tài chính, rồi buôn cái nọ, cái
kia. Nhưng trong xã hội, cái gì là quan trọng nhất? Có ba thứ: quốc phòng, y tế
và ba là giáo dục. Kinh tế cũng cần đấy, nhưng chưa chắc cần hơn giáo dục. Mà
giáo dục không học Toán học Văn thì học cái gì.
Ông Nguyễn Trung Hà: Toán là một trò chơi. Thi nhảy cao chẳng hạn, cũng
là một trò chơi, một trò thể thao. Bản thân cái việc nhảy cao, chẳng có ý nghĩa
gì cả, ngoài điều duy nhất là có tác dụng về tinh thần. Nó có thể thoả mãn khát
khao chinh phục một cái gì đấy, hay thúc đẩy cho nhiều người yêu thích và hứng
thú luyện tập thể dục.
GS Ngô Bảo Châu: Anh vẫn nhầm. Khi không có người làm việc nghiêm túc thì
không thể có một trường đại học nghiêm túc. Và như vậy, không thể có một nền
giáo dục nghiêm túc.
Có một chuyện rất sai lầm là Nhà nước chỉ định nhà khoa học làm gì. Có thể viết
ra báo cáo. Không có bất cứ một cái nghiên cứu nào có giá trị. Những báo cáo đó
nghe có vẻ hợp lý nhưng thực ra lại không hợp lý. Khoa học không phải đơn thuần
do yêu cầu của xã hội mà nó phải phát triển theo yêu cầu nội tại của nó.
Ông Nguyễn Trung Hà: Mỗi một trình độ phát triển, phải cần một thứ. Lấy
một câu chuyện vui, mượn lời Cụ Hồ, anh tạm phân toán lý thuyết, toán ứng dụng
thế này: Toán ứng dụng, "bao giờ đất nước to đẹp hơn, đàng hoàng hơn". Toán lý
thuyết, "bao giờ đất nước sánh vai với các cường quốc năm châu". Làm toán lý
thuyết, xác suất thành công rất khó, còn khi đã thành công, thì chỉ phục vụ cho
giới toán.
GS Ngô Bảo Châu: Cuối cùng, anh bảo vệ ý kiến của anh, không nghe theo
lời người khác. Khi tranh luận, phải nghe người khác nói gì. Diễn văn đã đọc rồi
khi bật lại không có tác dụng gì cả.
Ông Nguyễn Trung Hà: Vì bản chất có đổi đâu.
GS Ngô Bảo Châu: Tại sao không? Nếu không làm nghiên cứu nghiêm túc chất
lượng đại học Việt Nam mãi be bét. Trẻ con Việt Nam đi học nước ngoài, tiêu hàng
tỷ USD. Muốn cho đại học tử tế, phải có những người dạy tử tế chứ không phải
giảng viên thuộc lòng rồi lên nói là được.
Cái cần phấn đấu là để cho chất lượng các trường ĐH nói chung, đặc biệt giáo
viên ĐH giảng tốt, nghiên cứu tốt. Muốn vậy, phải có đỉnh cao để kéo cái chung
đó lên. Đỉnh cao đó không phải là mục đích duy nhất. Còn vai trò ứng dụng trong
xã hội nữa. Vai trò chính và cơ bản đối với một nước như Việt Nam là kéo hiện
trạng giáo dục lên tốt hơn.
Nổi tiếng là câu
chuyện tôi phải chịu đựng
Anh Châu này, đoạt giải thưởng
Fields, anh có kế hoạch gì không?
GS Ngô Bảo Châu: Tôi dự định sẽ
dành số tiền để trao học bổng cho các em
giỏi mà không có tiền đi học đại học.
Chỉ là đi học ở trong nước thôi, chứ
cũng chưa nhất thiết phải đi học ở nước
ngoài.
Anh cũng nghĩ tới việc đoạt giải sẽ
nuôi được niềm tin của lớp trẻ? Nếu phần
đông giới trẻ coi anh là thần tượng, anh
có thấy đó là gánh quá nặng?
GS Ngô Bảo Châu: Theo tôi, lúc
nào cũng phải giữ gìn được cho mình sự
đam mê khoa học. Điều quan trọng nhất là
công việc chứ không phải công danh hay
tiền bạc. Trong khoa học, ở mức độ trung
bình thì việc đánh bóng bản thân có thể
có tác dụng. Nhưng, nếu để đạt một đỉnh
cao thì điều đó không có tác dụng gì.
Tôi thích cuộc sống riêng tư của mình
hơn. Dẫu sao, nổi tiếng là câu chuyện
tôi phải chịu đựng, chứ không phải là
câu chuyện tôi lựa chọn.
Cảm ơn
anh!

Các bài mới
Trở về đầu trang

