(GMT+7)

Giá như đường cứ kẹt xe

Chuyện tình yêu13/10/2010

Quảng cáo tài trợ: Nhà đất Hà Nội, Cho thuê văn phòng, Cần bán chung cư

  Tuổi xuân vụt trôi nhanh, đi quá nửa cuộc đời, nhìn lại mình, Yến mới chợt nhận ra, cô không thể mãi độc hành trên đường đời hun hút.
   Yến lòng vòng hoài mới tìm thấy một cái quán cà phê ít ồn ào, thoáng đãng. Đó là một quán nhỏ nằm ven đường Yên Phụ trông ra phía Hồ Tây lộng gió. Chiều thu, mặt Hồ Tây mờ ảo giăng đầy sương khói. Yến nhìn đồng hồ: Ba mươi phút nữa Quảng mới đến theo lời hẹn. Yến hồi hộp như thể trái tim muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Yến hít một hơi thật sâu như thể lấy lại sinh khí và sự bình tĩnh. Ở nước ngoài, Yến là một trong ít doanh nghiệp nữ thành danh, năng động, thông minh và đầy bản lĩnh. 40 tuổi, Yến vẫn “phòng không”. Nhiều người bảo, vì Yến là phụ nữ có “trái tim thép”. Nghe vậy, Yến chỉ cười buồn.

Và sau nụ cười ấy, là cả một chuỗi những nỗi buồn Yến âm thầm gặm nhấm bao năm. Ai đó nói đúng, phía sau một người đàn bà thành công ắt hẳn có hình ảnh của một người đàn ông đã từng làm cho họ phải đau khổ lắm. Yến cũng thế...

Yến lại cúi nhìn đồng hồ: Còn 10 phút nữa mới đến giờ Quảng tới. Thời gian trôi chậm như sên bò. Yến rút điện thoại bấm số rồi chờ đợi...

Phía đầu dây bên kia vang tiếng còi xe ầm ĩ, giọng Quảng trầm ấm, vội vàng: “Yến à! Đường mắc kẹt quá. Chắc em sẽ tới muộn dăm, mười phút. 15 năm rồi, đừng bỏ về trước đấy nhé. Quảng nhớ và mong được gặp chị lắm đấy...”. Tiếng điện thoại tút dài...

Trái tim Yến đập liên hồi. Mồ hôi túa ra nhưng toàn thân Yến cảm thấy lạnh toát. Làm sao cô có thể bỏ về được kia chứ. Không biết bây giờ Quảng thế nào? Quảng có còn nhớ đến con trăng đầy vằng vặc nơi triền đê làng quê yêu dấu?

Yến và Quảng học cùng trường THPT nhưng Yến học trên Quảng 2 lớp. Cùng dân Ban A (Khối tự nhiên) lại cùng trong Ban chấp hành Đoàn trường nên hai người rất thân nhau. Là con trai cả, bố hi sinh ở chiến trường Tây Nguyên, Quảng sớm phải lo toan công việc gia đình cùng mẹ. Cuộc sống vất vả đã rèn cho Quảng tác phong tự lập. Yến quý Quảng ở sự nhiệt tình, ham học hỏi lại nhân hậu.

Tuy học lớp trên Quảng nhưng là con út, nhà lại khá giả nên Yến luôn tỏ ra yếu đuối và được cưng chiều nhất mực. Quảng nhận Yến làm chị kết nghĩa và luôn hết lòng quan tâm, chăm sóc Yến. Với Yến, mỗi khi ở bên Quảng, cô có cảm giác yên bình và được chở che...

Tự bao giờ, Quảng chiếm một vị trí đặc biệt quan trọng trong lòng Yến. Nhà Yến cách nhà Quảng một con đê. Mùa hè, mỗi bận con trăng đầy, Yến hay rủ thêm mấy người bạn rồi hẹn cùng Quảng lên bờ đê hóng gió, ngắm trăng. Quảng có tài lẻ gẩy ghi ta rất điệu nghệ. Nhìn những ngón tay thon dài của Quảng nhảy múa trên những phím đàn, Yến như bị thôi miên...

Yến vào Đại học trước Quảng hai năm. Tuy học ở bậc cao hơn nhưng Quảng vẫn luôn là người bạn thân thiết nhất của cô. Mỗi chuyện vui buồn của Yến, Quảng luôn là người đón nhận đầu tiên...

Rồi cứ thế, tự bao giờ, hình ảnh Quảng ăn sâu vào suy nghĩ, giấc ngủ và đời sống hàng ngày của Yến. Bao nhiêu chàng trai đến với Yến nhưng cô đều từ chối. Không ai trong số họ có thể xóa nhòa hình ảnh của Quảng trong cô. Bạn bè cùng trường đứa thì bảo Yến “kiêu”, đứa khác lại đồn thổi “cái Yến bị bệnh lãnh cảm với đàn ông”...

Ngày Quảng đưa người yêu về ra mắt “bà chị kết nghĩa”, lòng Yến tái tê. Quảng sợ mình có người yêu mà “bà chị” vẫn cô đơn nên ra sức làm mai mối cho cô. Yến nói nửa chừng: “Khi nào em lấy vợ, chị sẽ lấy chồng”...

Yến chẳng thể nào cắt nghĩa được tình yêu. Đã bao đêm thâu Yến tự hỏi rằng tại sao cô yêu Quảng. Càng cố dứt mình ra khỏi ý nghĩ về Quảng thì giọng nói, nụ cười, khuôn mặt Quảng lại càng hiện hữu sâu đậm hơn. Yến vẫn lặng lẽ đóng tròn vai “bà chị” của Quảng nhưng trái tim thì hoang tàn...

Đêm con trăng đầy vằng vặc, trong lần sinh nhật thứ 27 của Yến, Quảng chơi những bản nhạc mà Yến vẫn thường thích. Khi ngón tay của Quảng lượn trên phím đàn, Yến bỗng ôm mặt khóc nức nở. Quảng sững sờ ngồi im như tượng đá vì không hiểu nổi tại sao “chị Yến” khóc?

Tiếng khóc của Yến cứ thổn thức, da diết, như ai oán điều gì. Bất chợt Yến vùng dậy, dưới ánh trăng, một mình chạy như bay băng qua con đê quanh co dẫn về làng. Đêm đó, Yến đã khóc đến cạn nước mắt.

15 năm bôn ba nơi đất khách quê người với bao buồn vui, thăng trầm. Nhưng thi thoảng, mỗi mùa con trăng đầy, trái tim Yến lại nhói đau. Đã có lúc, không chịu đựng được sự dồn nén của trái tim, hơn một lần về nước Yến đã định thổ lộ tiếng lòng cùng Quảng.

Rồi lại thôi... Lại muốn giãi bày... Lại một mình im lặng... Trước khi về nước, đã có một người đàn ông ngỏ lời với Yến. Tuổi xuân vụt trôi nhanh, đi quá nửa cuộc đời, nhìn lại mình, Yến chợt nhận ra, cô không thể mãi độc hành trên đường đời hun hút.

Quá muộn so với giờ hẹn. Yến không còn nóng ruột nhìn đồng hồ. Yến dửng dưng gọi một ly trà hoa cúc cho mình. Yến chợt ước, giá như đường cứ kẹt xe, để Yến được ngồi một mình lâu hơn đợi Quảng...Yến chợt mỉm cười một mình: Tình yêu, chỉ cần nó mãi sống trong riêng trái tim một người, âu cũng là quá đủ... 


Theo PNVN