Hạnh phúc của em là mong cho anh hạnh phúc...
Tình yêu giới tính — 28/03/2010
Quảng cáo tài trợ: Nhà đất Hà Nội, Cho thuê văn phòng, Cần bán chung cư
Ngày anh đi là một ngày trời nắng nhưng trong lòng em thì đầy giông bão. Em đã khóc, khóc rất nhiều cho một mối tình chưa kịp gọi tên.
Anh - một con người vô tình đến tàn nhẫn. Anh ra đi vì lòng tự ái nhưng lỗi không phải do em. Lúc chia tay anh, em đã cố che giấu cảm xúc thật của mình. Nhưng anh có biết đâu khi anh đi rồi em đã đóng chặt cửa và khóc một mình, khóc thương cho mối tình đầu thơ dại của em. Giây phút ấy, em biết rằng anh đã vĩnh viễn rời xa em.
Những ngày sau đó đối với em thật khủng khiếp. Không có anh, mọi thứ xung quanh em đều trở nên vô nghĩa. Anh ra đi để lại cho em cả một trời thương nhớ. Nhìn đâu em cũng thấy hình bóng của anh, bất cứ điều gì cũng có thể gợi cho em nhớ đến anh. Em đã tự nhủ lòng mình là phải cố quên anh.
Em ghét cay ghét đắng những dòng tin anh gởi, bởi vì nó khiến em nhớ anh nhiều hơn. Những đêm nhận được tin nhắn của anh là những đêm nước mắt em rơi ướt gối. Không biết bao nhiêu lần em đã xóa số điện thoại của anh nhưng ngay lúc ấy em chợt nhận ra mọi cố gắng của em đều trở nên bất lực.

Anh ra đi vì lòng tự ái nhưng lỗi không phải do em
Số điện thoại của anh đã in sâu trong trí nhớ của em, cũng như hình bóng của anh đã in sâu trong tâm não của em mất rồi, không thể nào bôi xóa được.
Em không trách anh bởi vì chưa một lần nào anh nói tiếng yêu em. Nhưng con bé ngốc nghếch như em cứ mơ mộng rằng tình yêu anh dành cho em là có thật. Để rồi khi anh ra đi em cảm thấy mình thật sự hụt hẫng.
Em hiểu rằng tình yêu của em chưa đủ lớn để giữ bước chân anh. Anh như một cánh chim lang bạt chưa mỏi cánh, luôn hướng về một chân trời mới mà em thì chưa phải là bến đỗ của đời anh.
Xa anh rồi bao nhiêu kỷ niệm trong em chợt òa vỡ. Em nhớ anh, nhớ từng nụ cười, ánh mắt, nhớ những lần anh làm cho em giận... Ôi! Biết bao là kỷ niệm ngọt ngào. Vậy mà anh đành dứt áo ra đi, để lại cho em một nỗi buồn rưng rức với một tình yêu ngây thơ đến tội nghiệp. Em giận anh sao vô tình quá đỗi.

Ngày anh đi, em sống những tháng ngày vô nghĩa...
Dẫu vậy con bé ngốc nghếch trong em vẫn luôn thầm mong cho anh hạnh phúc. Bởi vì hạnh phúc của anh cũng chính là hạnh phúc của em. Với em, yêu có nghĩa là mong cho người mình yêu được hạnh phúc và cố gắng hết sức đem lại hạnh phúc cho người đó.
Em không phải là hạnh phúc của anh thì thôi hãy để người con gái khác thay em giúp cho anh hạnh phúc. Em sẽ chỉ là chiếc bóng đứng bên lề để dõi mắt theo anh.
Ở phương trời nào đó, có lẽ anh sẽ sớm quên em khi tìm được niềm vui mới. Nhưng còn em... Không biết đến bao giờ em mới có thể quên được bóng hình anh?

Các bài mới
Trở về đầu trang
