Khổ sở vì người yêu rủ bỏ trách nhiệm với cái thai
Quảng cáo tài trợ: Nhà đất Hà Nội, Cho thuê văn phòng, Cần bán chung cư
Cuối tháng này anh sẽ lấy vợ.
Tôi nghe như sét đánh ngang tai. Anh bỏ rơi mẹ con tôi không một lời giải
thích, thậm chí còn đổ tội tôi đã gài bẫy để ràng buộc anh.
Tôi hiện đang là sinh viên năm cuối của một trường đại học. Tôi và anh ấy
quen nhau khi năm thứ 3 tôi được cử đến công ty anh thực tập. Anh đã giúp đỡ
và chỉ bảo rất tận tình để tôi nhanh chóng làm quen với công việc. Kết quả
thực tập tôi đạt loại xuất sắc cũng là nhờ một phần lớn công của anh.

Ảnh minh họa
Sau này khi đã kết thúc kì thực tập, chúng tôi vẫn thường xuyên gặp gỡ và đi
uống café cùng nhau. Rồi tình yêu đến với chúng tôi lúc nào không hay. Anh
nói vì mải mê công việc mà đến giờ đã đi làm được 2 năm anh vẫn chưa yêu ai.
Tôi đến và đã cho anh những rung động ngọt ngào mà chưa bao giờ anh được
biết. Anh nói yêu tôi tha thiết và nếu tôi đồng ý, sau khi tốt nghiệp, anh
sẽ xin phép gia đình hai bên tổ chức cưới. Tôi đã vô cùng sung sướng, hạnh
phúc khi có được tình yêu của anh. Tôi hãnh diện với bạn bè vì có một chàng
người yêu điển trai, galăng. Tôi chìm đắm trong hạnh phúc ngọt ngào của mối
tình đầu.
Tôi đang ở trong kí túc xá, còn anh thuê trọ ở ngoài và sống một mình. Thỉnh
thoảng tôi vẫn đến nhà dọn dẹp giúp anh và nấu cơm cho hai đứa cùng ăn. Một
hôm chúng tôi đi sinh nhật bạn về muộn, lúc đó kí túc xá đã đóng cửa, anh
bảo hay là tôi về nhà anh ngủ tạm? Anh sẽ trải chiếu ngủ dưới đất, còn tôi
ngủ trên giường. Tôi ngần ngừ một lúc rồi cũng đồng ý.
Nhưng vì trời lạnh, nhìn thấy anh nằm co ro dưới đất không đành, tôi bảo anh
lên giường nằm, chỉ cần không đi quá giới hạn là được. Nhưng trong đêm tối
tĩnh lặng, khi cả hai con tim đều đập những nhịp thổn thức, không kiềm chế
được, chúng tôi đã quấn lấy nhau, và chuyện gì đến cũng đã đến. Tôi đã trao
cho anh cái quý giá nhất của người con gái.
Hai tháng sau tôi hoang mang tột độ khi biết mình có thai. Nhưng tôi còn bất
ngờ hơn trước thái độ của anh. Anh bảo tôi nếu bỏ cái thai thì anh sẽ giúp,
còn không thì tôi hãy tự lo liệu đi. Thậm chí anh còn hỏi đó có phải con anh
không. Tôi choáng váng đau khổ, nếu gia đình biết chuyện thì sẽ ra sao, rồi
học hành dang dở, tương lai sẽ thế nào? Tôi biết đó là lỗi lầm của tôi, có
gì tôi chịu chứ đứa trẻ không có tội tình gì. Tôi muốn giữ lại con thì anh
nói tuỳ tôi, không liên quan đến anh, anh rũ bỏ hoàn toàn mọi trách nhiệm.
Từ hôm đó, anh tránh mặt tôi. Tôi gọi điện thì anh trả lời nhát gừng và bảo
đang bận. Hôm nào thấy tôi đến thì anh bận lí do có việc phải ra ngoài và
sang nhà bạn ngủ.
Rồi một hôm tôi đang ngồi ở phòng trọ đợi anh thì thấy anh về thu dọn đồ đạc
và nói sẽ về quê làm, phòng trọ anh cũng đã trả rồi. Anh nói tôi hãy tự lo
cho bản thân mình, và tốt nhất không nên giữ cái thai. Tôi kêu khóc đau đớn
nhưng anh chẳng mảy may đoái hoài.
Sau này qua một người bạn thân tôi mới biết, khi tôi đang khốn khổ trong
hoàn cảnh như vậy thì anh lại âm thầm chuẩn bị đám cưới với một người con
gái khác. Cuối tháng này, anh sẽ cưới. Hình như cô ta là con của một vị quan
chức ở tỉnh đã sắp xếp công việc ở quê cho anh. Tôi nghe mà như sét đánh bên
tai. Còn anh, chẳng một lời giải thích, thậm chí còn buộc tội tôi đã sắp đặt
mọi việc để ràng buộc anh.
Giờ đây tôi thực sự hoang mang không biết phải làm như thế nào? Cái thai
đang lớn dần, tôi sẽ mang tiếng chửa hoang, rồi bố mẹ tôi, các em của tôi sẽ
phải chịu đựng tai tiếng từ tôi. Tôi cũng không thể nói chuyện này với bố mẹ
vì đó sẽ là nỗi sỉ nhục lớn nhất của gia đình tôi. Làm sao đây?

Các bài mới
Trở về đầu trang
