(GMT+7)

Khốn khổ với chồng gia trưởng

Thư tâm sự21/12/2010

Quảng cáo tài trợ: Nhà đất Hà Nội, Cho thuê văn phòng, Cần bán chung cư

Kể lại chuyện này, tôi không có ý bêu xấu đàn ông. Nhưng, tôi chỉ muốn nói rằng, làm trai cho đáng nên trai. Có rất nhiều điều mà đàn ông có thể làm để chứng tỏ bản lĩnh nam nhi của mình, chứ không phải dựa vào "mắng vợ, nạt con" như chồng tôi đây...

Chồng tôi là con thứ 3 trong gia đình có 3 anh em trai. Gia đình chồng tôi là gia đình mang tư tưởng đại phong kiến. Ngay từ nhỏ, các con trai trong gia đình chồng tôi đã được giáo dục đàn ông sinh ra để làm công việc to lớn, là trụ cột của cả gia đình. Phụ nữ chỉ là phận liễu yếu đào tơ, sống trong nhà là để "phục tùng" và "rửa tai" lắng nghe những lời đàn ông chỉ giáo.

Vì thế mà chồng tôi đã luôn luôn thích mình cầm quyền, tự quyết trong mọi chyện. Nghe mẹ chồng tôi kể lại, khi sinh ra chồng tôi, ông bà phát hiện ở lòng bàn chân của chồng tôi có một nốt ruồi đen. Điều đó có nghĩa sau này lớn lên, chồng tôi sẽ làm tướng, có kẻ phục dịch.

Và cuộc đời chồng tôi đúng như vậy thật. Người phục dịch chồng chính là tôi đây. Hồi còn yêu nhau, tôi đã phát hiện ra, người yêu tôi có tính nóng hơn người. Mỗi lần đến nhà rủ tôi đi chơi, chỉ cần tôi chậm xuống đường vài phút là cũng khiến anh nổi quạu, quát ầm ĩ. Rủ anh đến nhà bạn, nhưng tôi lại sơ sẩy quên mất đường đi lối lại. Bắt anh lòng vòng qua mấy phố, rẽ vào ngõ này rồi lại đâm sang ngách kia mà vẫn không thấy nhà, anh bực tức, mắng cho tôi một trận rồi không đi nữa. Yêu nhau, đến nhà người yêu lẽ ra phải xã giao, kể cả có không bằng lòng chuyện gì thì cũng phải cố kìm nén. Người yêu tôi lại khác. 

Ảnh minh họa

Anh thẳng ruột ngựa, yêu ghét phân minh. Tôi pha trà mời anh, vô ý tuột tay, làm rơi cái chén trên nền gạch, nước bắn tung tóe. Anh cau mày, đứng phắt dậy, kêu tôi đểnh đoảng. Con gái con lứa phải cẩn thận nếu không sau này chồng con đâu được nhờ. Lúc gần cưới, hai đứa đưa nhau đi chọn đồ đạc. Tôi muốn mua một thứ, anh muốn mua một thứ nhưng nhất định anh không nghe ý tôi. Anh tự quyết, mua tất cả theo ý mình.

Cái giường cưới lúc đó, tôi đã can anh là rộng hơn so với phòng. Nếu kê vào thì sẽ kích với ô cửa sổ, trông sẽ không thuận. Nhưng anh không nghe. Anh cứ quyết mua về. Quả nhiên, lắp giường xong thì một bên cánh cửa không thể mở được nữa. Tôi cáu giận, bảo anh ngang. Nếu nghe tôi thì đâu đến nỗi. Anh cũng cáu luôn với tôi, bảo anh thích thế. Thích thì kể cả có thế nào cũng chịu được. Và không bao giờ anh càu nhàu về chiếc giường quá khổ.

Tôi lúc đầu cũng giận anh lắm, nhưng rồi cũng cố hiểu anh không có ý coi thường tôi. Chỉ là anh quen nhìn mọi việc thuận mắt mình. Mẹ tôi cũng từng nói: Tôi hãy suy nghĩ lại, nếu lấy một người chồng như anh, tôi sẽ khổ cả đời. Tôi thưa lại mẹ rằng, tôi sẽ chịu đựng được.

Và các con của chúng tôi ra đời. Lúc tôi sinh con, thì mới thấy cơ cực. Mẹ chồng tôi lúc đó ở quê xa, chưa về kịp. Hai vợ chồng tôi ở riêng trên thành phố cùng với cậu em chồng. Lúc đón tôi và con ở viện về, em chồng tôi cũng biết ý rủ người yêu đến nhà chơi, nấu cơm bà đẻ cho tôi ăn hôm đầu tiên. Tôi nằm trong phòng, thấy người yêu của em chạy đi chạy lại lo cho 2 mẹ con tôi nên lòng cũng cảm động lắm.

Khuya đó, tôi gọi chồng vào, bảo anh nằm cạnh tôi. Mới sinh con, tôi còn đau đớn nên cần có người vệ sinh cho, tôi cũng gặp khó khăn trong việc giải quyết khâu "đầu ra" nên chỉ còn có chồng để trông cậy. Nhưng chồng tôi không chịu. Anh bảo đàn ông đàn ang không ai đi lo "chuyện tế nhị" đó của đàn bà. Tôi muốn thì tự đi mà lo cho mình. Việc trông con ban đêm anh cũng từ chối. Anh bảo bú mớm là việc đàn bà, có tức sữa hay không thì phải chịu. Ngữ như anh không thể giúp vợ gì được đâu.

Tôi phát khóc lên và chẳng biết làm sao, đành phải nói khó với người yêu em chồng ở lại giúp tôi đêm đó. Suốt đêm, cô người yêu thức với hai mẹ con, giúp tôi giải quyết các vấn đề tế nhị. Em lúc đầu cũng ngượng ngịu vì chưa quen như vậy, tôi phải bảo em không sao, cùng chị em gái với nhau, nếu thành em dâu tôi, thì một ngày kia em cũng sẽ như vậy. Những ngày tháng sau đó, cũng cấm bao giờ nhờ được chồng tôi đi mua bỉm, mua sữa cho con (chồng tôi xấu hổ). Việc cơm nước cháo lão, giặt giũ càng không bởi anh đã phân định rõ ràng, nội trợ bếp núc là của đàn bà.

Tới khi con lớn, chồng tôi vẫn giữ tính gia trưởng. Hai đứa con của chúng tôi luôn nem nép sợ bố. Bố nói một tiếng là răm rắp nghe nếu không chồng tôi mà cáu lên là... ăn no đòn. Ngày hôm đó, trời mưa to gió lớn, con út của tôi sốt 38 độ. Thật buồn là lại đúng vào dịp sinh nhật bố chồng. Cả ngày, tôi phải nghỉ làm trông con. Đến 7h tối thì chồng tôi về, thông báo là ông bà đã ở quê về thành phố, hiện đang ở nhà anh trai chồng tôi. Tôi chuẩn bị đồ để đưa cả nhà về dự sinh nhật ông nội.

Tôi thảng thốt, nhà tôi xa xôi cách trở, phải đi gần 20 km nữa mới tới nhà anh trai chồng. Con lại sốt, trời tối, đi lúc này có vui vẻ gì đâu mà lại làm khổ con. Tôi cho rằng, có nhiều cách để con cái báo hiếu cha mẹ. Nếu cần có thể gọi điện về chúc mừng và nói để bố chồng thông cảm. Quà sinh nhật sẽ mua để gửi tặng ông sau. Chồng tôi quắc mắt, không chịu. Anh cho rằng, con phải về mừng sinh nhật bố mẹ, nhất đó lại là nhà nội thì càng quan trọng. Cháu trai (tôi sinh hai con trai) thì không thể vắng mặt được.

Mặc tôi có van vỉ thế nào, anh cũng đùng đùng bế hai con tôi đi. Anh bảo nếu tôi không thích thì có thể ở nhà. Nhưng, làm sao tôi có thể bỏ con được. Con tôi còn nhỏ, đang ốm và lại rất quấn mẹ nữa. Thế là tôi đành vác ô, lếch nhếch đi theo, nước mắt lưng tròng. Đêm đó, khi trở về nhà, đã hơn 12h đêm. Con tôi bị lạnh càng sốt cao. Tôi ôm con nóng như hòn than trong lòng mà trách chồng sao vô tâm, độc đoán.

Cuộc sống của tôi cứ như vậy diễn ra. Chồng tôi luôn đòi tự quyết mọi chuyện. Nếu anh muốn thì mọi việc phải diễn ra đúng theo ý đồ. Cấm cãi, cấm cự nự. Và cũng vì sự ngang ngược ấy mà con đầu của tôi từng phải bỏ cả thi học kỳ 1 để về quê dự đám cưới một người chú họ của anh. Lần đó, bố chồng tôi gọi ra, nói là có người nào đó trong họ cưới, muốn cả nhà tôi về tiện thể ra mắt luôn vì từ lúc cưới nhau, tôi chưa về trình diện họ hàng.

Chồng tôi không ngần ngại đồng ý tắp lự. Nhưng, ngày đó cũng đúng với ngày con tôi đi thi học kỳ. Với tôi việc học của con là quan trọng nhất. Chồng tôi lại quan niệm một hôm thi, một ngày học nhỏ chỉ là rất nhỏ trong cả quãng đời học sinh. Về quê cũng là cách "học" - biết mà tri ân tổ tiên. Khi tôi không đồng ý anh đã tự động đến trường xin cô giáo cho con tôi nghỉ thi để về quê. Cuối cùng, con tôi đành phải xin thi lại.

Khác với chồng tôi thì anh trai ruột của tôi lại là một người rất hiền lành. Nhiều lúc về nhà ngoại, tôi thấy anh mình ngồi nấu cơm với vợ. Thậm chí, có lần, chị dâu tôi than thở lâu quá rồi chưa được đi siêu thị chơi. Thế là anh tôi nhận luôn chân nấu cơm chiều để chị dâu tôi đưa con đi siêu thị. Anh trai tôi cũng ít khi quát mắng vợ. Có việc gì thì cả hai cùng bàn. Chị dâu tôi đi mua quần áo cũng kéo anh tôi đi cùng. Anh tôi gật bộ nào thì y rằng bộ đó đẹp. Anh tôi lắc đầu là chị tôi bỏ ngay. Nhưng anh tôi không bao giờ bắt ép vợ phải làm theo ý mình.

Lúc nào anh tôi cũng chỉ bảo: Theo ý anh thì bộ đó không hợp lắm còn tùy vợ quyết nhé. Tất nhiên vợ anh tôi tin tưởng vào "nhãn thần" của chồng lắm nên luôn nghe theo. Nhưng, nghe mà không ấm ức trong lòng. Còn tôi, có khi cũng là làm theo ý chồng nhưng cứ thấy... buồn bã thế nào.

4 năm sống bên nhau, tôi thấy chị dâu tôi hạnh phúc lắm. Lỡ tay nấu cơm khê, canh mặn một chút, anh tôi bảo yêu: Thế mới là vợ anh. Ăn bữa này để biết bữa sau vợ anh tiến bộ thế nào nhỉ. Thế là chị dâu tôi "biết ý", lần sau nấu cẩn thận ngay. Phải vai chồng tôi, thế nào anh ấy cũng đập bàn, đập ghế: Vợ mà cẩu thả thế thì chồng con được nhờ cái gì. Thôi bỏ đi. Ra hàng ăn. Và rồi tôi và các con lại nhìn nhau, len lén ra cửa chờ đi ăn mà trong lòng chẳng "nuốt" nổi miếng nào.

Thú thực, lúc nào tôi cũng mong chồng mình thuần tính hơn. Có nhiều cách để đạt được ý nguyện, đâu phải lúc nào cũng cần quát nạt, đấm đá. Và đâu phải lúc nào việc làm theo ý mình, kể cả dám chấp nhận hậu quả. Biết tự chủ, nhưng người ta còn cần phải biết tôn trọng ý kiến của người khác nữa.