(GMT+7)

Một người đi qua tôi

Chuyện tình yêu18/05/2010

Quảng cáo tài trợ: Nhà đất Hà Nội, Cho thuê văn phòng, Cần bán chung cư

    Khi xe cấp cứu tới, anh bế thốc tôi từ tầng ba chạy xuống đất qua những bậc thang hẹp và dốc đứng. Tiếng còi báo động vang lên náo loạn cả khu kí túc xá sinh viên.

Trong phòng cấp cứu, người bác sĩ trẻ hỏi anh:

- Triệu chứng bệnh là gì?

- Dạ khó thở và co giật!

- Bị lâu chưa?

- Mới vừa thôi ạ!

- Bị lần đầu à?

Tôi vừa nới lỏng cổ áo để thở vừa gắng hết sức nói chen vào:

- Em bị nhiều rồi! Không phải lần đầu tiên đâu.

Bác sĩ nghi ngờ tim của em có vấn đề. Mặt anh tái xanh vì sợ. Chẩn đoán ban đầu, em bị rối loạn điện giải. Họ lấy máu của em đi xét nghiệm. Trong khoảng thời gian đó em đã nghĩ ra đủ thứ bệnh tật ghê sợ nhất và lo lắng. Nhiều lúc em mường tượng ra khuôn mặt buồn rầu giả tạo của một tay bác sĩ khi đưa kết quả xét nghiệm cho anh xem. Ông ta lắc đầu. Anh, mặt cắt không còn chút máu...Người ta bảo tim của em yếu lắm phải ở lại để theo dõi. Bây giờ về, không may có gì thì rất khó xử lí. Chỉ cần tim ngừng hoạt động là em sẽ tử vong ngay tức khắc. Nó cũng nhanh như khi tim của em đập trở lại, và hơi thở trở nên bình thường.

Em ghét cái cách mà họ gọi. Sao lại là tử vong mà không phải là chết. Họ muốn giảm nhẹ sự nặng nề, nhưng em cảm thấy nó còn nặng nề hơn. Em đã từng hình dung ra cái chết. Đôi khi buồn em mở laptop vào mạng. Em đánh một chữ “chết” duy nhất vào trang google. Tội nghiệp cho những đứa như em. Người ta dậy chết bằng mọi cách. “Thuốc ngủ quá liều”, “thắt cổ tự vẫn”, “nhảy lầu với cảm giác mạnh”, “nhảy sông và chết trôi”. Không biết ai đã độc ác đến vậy. Những kẻ bị ám ảnh bởi cái chết? Bị cuốn theo lực hút của cõi âm? Em không tin vào cõi âm! Chỉ đơn giản là chết. Cái chết kèm theo nỗi cô đơn, cũng muôn thưở như nỗi cô đơn của loài người.

Em được đưa đến một căn phòng, không phải là một căn phòng màu trắng tinh khôi và sạch sẽ. Nó mục nát và bẩn thỉu, chẳng khác những căn nhà ở khu ổ chuột em từng sống. Những cánh cửa rã rời trầy tróc sơn, bức tường quét vôi mục vỡ tróc ra từng mảng. Người đàn bà ngái ngủ xếp cho em một chỗ qua đêm.

Em ở cùng phòng với những bệnh nhân mắc bệnh đái tháo đường. Một mình em tuổi hai mươi, hai người họ đã gần trọn thế kỉ. Họ nhìn em, đôi mắt mờ nhạt. Họ nói chuyện với em, những câu vô nghĩa, những câu về một thời quá vãng xa xôi so với thời hiện tại mà em đang sống. Em trôi trong cảm giác mặc cảm. Tim của em không tốt. Nó cũng giống em, lười biếng mặc định. Nó đập tùy hứng cũng như em sáng tạo tùy hứng. Nó có ngừng đập thật không không, hay chỉ là thi thoảng lại hù dọa em thôi? Nhiều lúc em đưa tay lên tim của mình và không cảm nhận được sự động đậy  trong đó. Hay nó đã chết. Hay nó ghét bỏ em đến độ không còn muốn sống cùng em nữa.

Em ghét bệnh viện, những bệnh viện có drap trải giường trắng toát, những bức tường vôi trắng toát và cả những bệnh viện hôi hám bẩn thỉu. Nó sẽ phô ra những ổ bệnh dịch để hù dọa em trong đêm tối. Em không sợ những con bệnh khủng khiếp kia. Em chỉ sợ trái tim của chính mình. Trái tim không bao giờ khuất phục chủ của nó.

Anh đẩy xe cho em ra ngoài hành lang hít thở bầu không khí đặc sệt mùi kháng sinh. Anh ghé tai em thì thầm một câu nói mà lúc bình thường có thể khiến trái tim ganh tị với chủ: “Giống phim Hàn Quốc nhé”. Nụ cười bật ra từ sâu thẳm. Cuộc sống chẳng phải đã là một bộ phim tâm lí ngoạn mục rồi đó sao. Em có cảm giác mình đang đóng vai nữ chính. Một cô nàng bất hạnh. Rồi cũng đến lúc chết vì một lí do gì đó. Kết thúc phim luôn là như vậy. Thế nên, phim Hàn Quốc luôn làm tiêu tốn nước mắt của em, của anh, của hàng triệu những kẻ biết buồn.

Mẹ đến với em trong sự lo lắng tột cùng. Ai đến với em cũng mang theo sự lo lắng đó. Mẹ không trả lời câu chào của anh. Anh thành ra giống vai nam chính trong bộ phim mà em đang diễn. Anh buồn bã bỏ ra ngoài hành lang ngồi hút thuốc. Sau một đêm thức trắng, tóc mẹ điểm thêm những sợi bạc. Còn anh, sau hai đêm thức trắng và hút thuốc tay anh ám vàng, mắt anh sâu hoắm và trũng xuống. Em muốn ôm anh quá! Em muốn được tự do ôm anh mà không thể. Mẹ chưa chấp nhận anh, cũng như mẹ anh chưa chấp nhận em.

Cơn mưa đổ xuống, anh vẫn lặng lẽ nhìn em qua cánh cửa khép hờ. Em lại lên cơn khó thở. Họ truyền nước và muối cho em. Họ lại lấy máu và tiếp tục xét nghiệm. Em không có nhiều máu để họ lấy. Họ làm vỡ ven trên mu bàn tay em và nói “mạch máu nhỏ quá!”. Họ cũng nói: “Tim gần như không đập” khi đo huyết áp.

Em muốn mình sẽ trở thành một nhà văn, nhưng hôm nay em nhận ra một điều rằng mình sẽ không phải là một nhà văn chân chính. Tương lai em có thể trở thành nhà văn thì cũng đâu thể là nhà văn tốt. Anh có thấy người nào vừa làm đạo diễn lại muốn làm cả diễn viên không? Có đấy! Đâu đã đáng ngạc nhiên bằng em: “nhà văn kiêm nhân vật”. Em quên mất dòng chảy của cuộc đời. Em quên hết tất cả, chỉ có em trong chính nhân vật của mình.

Rồi em cũng ra viện sau vài ngày vật vã với hơi thở yếu ớt. Em bị suy nhược cơ thể do biếng ăn và thiếu ngủ. Đúng là em thường xuyên mất ngủ và bỏ bữa. Em bắt đầu uống sữa. Em uống nhiều hơn những đứa trẻ cần sữa cho độ tuổi phát triển.

Em thưa chuyện với mẹ về tình yêu của chúng ta. Mẹ nói em đang học. Mẹ bảo anh không có nghề nghiệp ổn định. Hình như anh buồn. Ngày anh đưa em về ra mắt gia đình, bố mẹ anh cũng lắc đầu: “Yếu thế này thì làm được cái gì”. Em gạt nước mắt. Sao chúng mình lại khổ đến vậy. Anh nói sẽ luôn ở bên em, dù bức tường ngăn cách có cao đến đâu, anh sẽ phá vỡ nó. Hai gia đình quyết liệt phản đối. Một bên chê con trai ông bà không học hành gì cả. Một bên chê con gái ông bà nhiều bệnh lắm tật. Anh vẫn nắm tay em thì thào: “Hãy tin anh, em đừng buông tay”.

Em lại lên cơn khó thở. Nhìn gương mặt anh tái xanh vì sợ, em vừa hạnh phúc vừa đau khổ. Trong một bộ phim nào đó, hai nhân vật chính đã vượt qua tất cả để ở bên nhau. Chắc hẳn anh đang nghĩ tới viễn cảnh đó. Anh có tin không? Các bác sĩ nói, với tình trạng của em thì có con là điều nên cân nhắc. Sẽ rất nguy hiểm cho tính mạng của em và cả đứa bé nữa. Có khi nào sống với nhau không cần con cái mà vẫn có được cảm giác đầy đủ không? Anh vẫn đưa em vào công viên mỗi tối, để cảm nhận cái lãng mạng của công viên thành phố về đêm. Nó cũng ngọt ngào như tình yêu anh trao cho em. Sao em vẫn thấy trống vắng là vậy. Anh nói sẽ cưới em, không gì thay đổi được. Em thấy nước mắt mình chực rơi.

Năm năm đại học trôi qua nhanh chóng. Em rời kí túc xá sinh viên. Em nghĩ là sẽ gặp anh để gửi lại một lời vĩnh biệt, nhưng anh đã không còn bên em từ bao giờ. Chúng ta đã đóng một vai diễn thật tệ. Mình đã không đủ bản lĩnh để vượt qua bức tường ngăn cách. Rời Hà Nội, hành lý của em vẻn vẹn vài bộ váy nhàu nhĩ nhưng đầy kỉ niệm. Nắng chiều hạ hanh hao. Em lẫn vào dòng người trên con đường đê quen thuộc, muốn ngó mặt từng người để hi vọng vận may mỉm cười, nhưng cuộc sống mênh mông quá! Con người cũng mênh mông. Hay tất cả đã là số phận.

Qua công viên cũ, xác lá rơi đầy.

Mùa hạ trên tay em chỉ còn một nửa…

Theo PNO