Mưa đầu mùa
Quảng cáo tài trợ: Nhà đất Hà Nội, Cho thuê văn phòng, Cần bán chung cư
Em nhắn tin bảo, Sài Gòn đêm
đang mưa, cơn mưa đầu mùa đem đến sự mát lành cho thành phố, xua đi cái
nóng bức hàng ngày và cũng mang đến một nỗi nhớ không gọi thành tên.
Một chút gì đó xao xuyến, một chút gì đó bâng khuâng trỗi dậy trong anh. Anh đùa, em gửi cho anh ít mưa sang đây, để anh có thể cảm nhận nó rõ hơn. Em bảo, anh hãy nhắm mắt lại, em đang gửi cơn mưa qua đấy… Và nỗi nhớ về những cơn mưa của riêng hai đứa bất ngờ cũng rào rạt, mát lạnh như những giọt mưa tuôn.

Ảnh minh họa
Nơi thành phố ấy, cũng trong cơn mưa đêm mang theo cái se se lạnh, khi những bản tình ca đã hòa điệu cùng tiếng mưa, trong góc quán vắng có hai kẻ ngồi bên nhau lặng im. Có lẽ lúc ấy, mỗi người đang đuổi theo giọt mưa kí ức của riêng mình. Đôi bàn tay bối rối như nhịp điệu những giọt mưa đang va vấp vào nhau. Mưa thường làm con người nhớ về những cõi xa xăm trong quá khứ, đặc biệt là cơn mưa đầu mùa càng khiến con người miên man về những tháng năm bồng bột đã qua.
Trong cuộc hành trình cuộc đời, những người bên ta cũng như những giọt mưa, đến rồi đi, có người để lại sự mát lành, nhưng cũng có người để lại những lạnh giá. Mưa là lúc để hoài niệm thổn thức sống dậy. Ngoài kia mưa vẫn rơi và nơi khóe mắt người con gái cũng đang âm ỉ những giọt nước, có lẽ đã có từ lâu lắm rồi… Họ vẫn ngồi thế, nghe mưa, nghe tiếng lòng đang lên tiếng. Có lẽ họ muốn nói với nhau rất nhiều, nhưng không ai cất thành lời mà chỉ có sự lặng im – sự lặng im để thấu hiểu, sự lặng im để biết nhìn xuống đời nhau, biết nhận ra nhau trong những hối hả của cuộc đời.

Ảnh minh họa
Để rồi một ngày, cũng trong cơn mưa, cơn mưa tầm tã của phố, hai con người ấy đã cùng đội mưa đi về phía biển. Những giọt mưa xoắn xuýt tan ra theo những vòng xe. Con đường ra Vũng Tàu lênh láng nước. Trong tiếng mưa ồ ạt là tiếng cười trong trẻo của người con gái. Những tiếng xuýt xoa không phải vì lạnh mà vì thích. Họ đã dầm mưa trên suốt tuyến đường hơn trăm cây số ấy, cho đến khi đứng trước biển.
Những cơn mưa luôn mát lành, và thánh thiện như trẻ thơ. Một lúc nào đó nó có se sắt lạnh cũng chỉ là để con người xích lại gần nhau hơn, hiểu nhau hơn và yêu thương nhau hơn, dẫu là trong thầm lặng.
Mưa luôn chất chứa những kỉ niệm, luôn chất chứa những niềm thương nỗi nhớ con người muốn gửi về nhau. Như đêm nay, trong cơn mưa giữa phố, có lẽ đang có một người nhớ một người nơi phương xa…
Theo PNO

Các bài mới
Trở về đầu trang

