(GMT+7)

Mùa điên điển đơm hoa

Chuyện tình yêu23/09/2010

Quảng cáo tài trợ: Nhà đất Hà Nội, Cho thuê văn phòng, Cần bán chung cư

  Nhà anh và nhà cô cách nhau một rặng trâm bầu. Hai người cùng sinh ra trên mảnh đất của miền sông nước phương Nam. Anh lớn hơn cô hai tuổi, coi cô như người em gái, còn cô coi anh như một người anh trai mẫu mực. Họ lớn lên bên nhau qua bao mùa nước nổi.

Mười tám tuổi cô thành thiếu nữ với mái tóc đen tuyền, dài mượt, làn da mịn màng. Cô và anh vẫn í ới gọi nhau trên những chiếc xuồng vào mùa điên điển nở.

Hai mươi mốt tuổi, anh nhận giấy triệu tập nghĩa vụ quân sự. Ngày tiễn đưa, anh nhớ như in cô mặc chiếc áo bà ba, với khăn rằn quấn cổ. Cô nhìn anh thật lâu rồi tặng anh một cuốn tập, cây viết, xấp bì thư và dặn anh đều đặn viết thư gửi về…


/uploads/articles/2010/09/1285296726-449159.jpg
Ảnh minh họa

Thời gian trôi, những cánh thư nối liền quê hương và hải đảo xa xôi. Họ kể cho nhau nghe những gì đang diễn ra, cảnh vật nơi hải đảo và những thay đổi trên quê hương thân yêu. Những câu đùa dí dỏm, những lời hẹn ước đều được hai người trân trọng, nâng niu.

Mãn hạn nghĩa vụ quân sự, anh được bổ nhiệm tập hợp vào binh chủng hải quân đóng ở Trường Sa. Cô hay tin vừa vui, vừa buồn. Họ lại xa nhau cả ngàn cây số. Thư tay vẫn là sợi dây liên kết trái tim của hai người.

Bức thư cuối cùng cô gửi cho anh vào đúng ngày quê nhà đang mùa nước nổi. Trong thư, cô viết, có lẽ cô sẽ đi xa một thời gian dài và có thể rất lâu sau đó hai người mới có thể gặp lại. Cô không thể tiếp tục liên lạc với anh nữa, mong anh thông cảm và hãy cố quên cô…

Nhận thư, anh đọc đi đọc lại nhiều lần và hiểu rằng cô làm vậy cũng vì lý do chính đáng nào đó của cô mà anh không thể xen vào.

Ngày nghỉ phép, anh vội vàng trở về nhà. Những bông hoa điên điển nở soi mình xuống dòng nước chảy cuộn. Cô đã đi lấy chồng nước ngoài vì gia đình cô cần tiền để chữa bệnh cho mẹ. Anh không trách cô, chỉ thầm trách mình.

Chiều tràn xuống mặt sông những tia nắng yếu ớt. Chiếc xuồng nhỏ mà anh và cô hay chèo đi hái bông điên điển ngày nào giờ chỉ còn mình anh. Anh chợt nghĩ, không biết ở nơi kia xa vợi, cô có còn nhớ đến mùa nước nổi quê mình hay không?

                                                                                                                                                         Song Ninh
                                                                                                                                                           Theo PNO