(GMT+7)

Nghẹt thở vì chồng.... "đo lọ nước mắm"

Thư tâm sự27/12/2010

Quảng cáo tài trợ: Nhà đất Hà Nội, Cho thuê văn phòng, Cần bán chung cư

Em lập gia đình đã được vài năm, nhưng em luôn cảm thấy khó chịu về chuyện chồng em quản lý chặt chẽ việc chi tiêu, mua sắm của em.

Em vốn sinh ra trong một gia đình giàu có. Từ nhỏ, em đã được bố mẹ cung cấp tiền để có thể mua sắm thoải mái, bất cứ cái gì mình thích. Sống trong nhung lụa như vậy, bao nhiêu cậu ấm đến tán em, sẵn sàng cung phụng cho em một cuộc sống đầy đủ, thế mà không hiểu sao, em chỉ rung động trước anh ấy, một sinh viên từ miền Trung ra học, là gia sư cho em trong suốt thời gian dài.

Ảnh minh họa

Anh ấy là người bận rộn vô cùng, ngay từ thời bọn em mới gặp nhau. Là sinh viên, nhưng anh ấy làm thêm đủ nghề, từ gia sư đến phục vụ bàn, tập tành buôn bán… để có thể tự bươn chải cuộc sống của mình và thậm chí gửi tiền về cho bố mẹ. Vậy mà mỗi lần đến nhà em để dạy học, bao giờ trông anh ấy cũng tươi tỉnh, dạy rất nhiệt tình và biết giữ khoảng cách thầy trò. Anh là người đàn ông duy nhất không khen em xinh, không tán tỉnh em mà chỉ suốt ngày trách em lười học, ham chơi. Thế nên, em đã cảm thấy rất ngưỡng mộ anh và đem lòng yêu anh sau một thời gian được ở gần anh ấy.

Khi yêu nhau, anh ấy thường kể nhà anh ấy rất khổ, cơm không đủ ăn, áo không đủ mặc ấm, nên anh ấy cố học giỏi để đổi đời cho chính mình và gia đình. Mỗi khi hai đứa đi chơi, anh không cho em trả tiền, nên hai đứa chỉ dám vào những quán rất bình dân, ăn uống giản dị. Có khi gặp nhau chỉ ngồi trên xe, ở bờ hồ Tây mà thôi. Nhưng vì quá yêu anh ấy, nên em thấy đó đều là những giây phút hạnh phúc.

Nghị lực sống của anh ấy giờ đây đã được đền đáp, khi anh giờ là phó giám đốc kinh doanh cho một công ty đa quốc gia lớn. Tiền anh ấy kiếm ra đủ nhiều để cuộc sống gia đình em thoải mái. Nhưng anh ấy vẫn không thay đổi cách chi tiêu tằn tiện như ngày xưa.

Thậm chí, anh luôn nhắc nhở em, không được tiêu xài phung phí như trước kia, vì gia đình mình còn phải hỗ trợ cho bố mẹ và anh chị ở dưới quê. Anh ấy cũng không cho phép em nhận tiền từ bố mẹ đẻ, vì anh ấy cho rằng, bọn em đã trưởng thành và cần phải biết tự kiếm tiền và chi tiêu từ số tiền mình kiếm được, không nên trông chờ vào bố mẹ. Anh ấy đã tự đưa ra quy định, hai đứa phải gộp chung tiền lương vào, chi tiêu chung và ghi rõ trong một cuốn sổ của gia đình.

Mặc dù biết những điều anh ấy nói là đúng nhưng em luôn cảm thấy khó chịu và tự ái. Em thấy buồn lắm, không biết phải giải quyết chuyện này như thế nào nữa?