(GMT+7)

Nhà anh…

Chuyện tình yêu28/04/2010

Quảng cáo tài trợ: Nhà đất Hà Nội, Cho thuê văn phòng, Cần bán chung cư

   Cô yêu một người đàn ông đã có gia đình. Mặc dù cô có trình độ đại học, biết người ta có gia đình rồi nhưng cô vẫn không kìm được lòng mình và rồi tình nguyện làm người tình của người ta.

/uploads/articles/2010/04/1272510399-999557.jpeg

  Anh yêu cô, điều này đối với cô quan trọng hơn tất thảy mọi thứ. Ngoài tình yêu ra, anh còn có mọi thứ từ nhà cửa, đến xe cộ và tiền bạc, nhìn chung anh là một người đàn ông thành công dù tuổi mới ngoài 30.

  Cô yêu cũng vì câu nói của anh: “Anh yêu chính con người em, hãy cho anh thời gian, anh sẽ dành cho em những thứ tốt đẹp nhất.” Cô trẻ trung xinh xắn nên ngây thơ nghĩ rằng mình sẽ chờ được cái điều tốt đẹp ấy.

  Cô cho anh 5 năm và nghĩ rằng tốt nhất đối với mình là mái nhà đầm ấm. Cô nghĩ mình là người hạnh phúc vì đã tìm được người yêu mình đến vậy. Cô không cần phải ra ngoài xã hội bon chen tìm việc làm, như vậy sẽ không gặp cái cảnh bị sếp mắng mỏ, mà chỉ cần ở nhà cơm nước chờ anh về là được rồi.

  Nhưng rồi cô bỗng nhận ra, dù muộn đến mấy thì anh cũng nhất quyết về nhà mình. Dù là 3 giờ sáng thì anh cũng dứt khoát đứng dậy mặc quần áo chỉnh tề rồi nhẹ nhàng hôn cô và nói: “Tạm biệt em yêu, mai nhé!”

  Có một lần sinh nhật cô, cô đã chuốc cho anh say mèm mà anh vẫn nhất quyết đòi về nhà. Cô hỏi dồn “Sao anh cứ nhất định phải về thế?” thì anh đáp: “Đó là trách nhiệm mà.”

  Câu nói ấy đã làm tim cô nhói đau. Cô chợt nhận ra quan hệ của hai người chỉ là trò chơi ái tình, chứ đâu phải là yêu thương gì đâu, vì yêu là phải có trách nhiệm chứ. Chính từ lúc ấy cô có ý nghĩ sẽ rời xa người đàn ông này.

  Nhưng mấy năm nay hai người gắn bó keo sơn quá rồi, nói chia tay đâu dễ dàng đến thế? Và rồi cô vẫn cứ chờ anh đến, và rồi cùng anh lén đi du lịch đến một nơi khác vài ngày. Chỉ có đến nơi khác thì anh mới dám nắm tay cô đi giữa thanh thiên bạch nhật. Cảm giác được nắm tay ấy thật thích, làm cô sung sướng đến trào nước mắt. Cô hiểu rằng mình mãi mãi chỉ là người tình của anh mà thôi.

  Cô đi cùng anh đến rất nhiều nơi, nhưng có một nơi duy nhất chưa từng đặt chân tới là ngôi nhà của anh. Cô đề nghị được đến nhà anh nhân lúc vợ anh về nhà ngoại. Anh chần chừ rất lâu rồi từ chối với lý do: “Nhà anh cũng bình thường như bao nhà khác thôi.” “Không,” cô dứt khoát đòi “Em phải đến xem sao.”

   Không từ chối được, anh đành dẫn cô về nhà. Cô đứng đó mà lòng đau nhói, anh vừa đi vào trong vừa nói: “Em xem đấy, cô ấy sạch sẽ, gọn gàng nên chỗ nào cũng dọn dẹp cẩn thận. Đây là phòng khách nhà anh, đây là bếp nhà anh, đây là phòng đọc nhà anh...”.

  Câu nào của anh cũng chêm thêm từ “nhà anh”. Cô nhịn rất lâu và rồi nước mắt tuôn ra lã chã. Giờ cô mới biết 5 năm là cái gì? Dù có 50 năm nữa thì anh ấy cũng không ly hôn vợ đâu.

  Từ trước đến giờ anh ấy luôn coi đây là nhà mình, một người đàn ông đã có nhà thì làm sao có thể ly dị được. Đã đến lúc phải nói lời dứt khoát rồi, cô quay đầu nhìn lại ngôi nhà có cái rèm màu vàng chanh ấy và biết rằng tất cả đã kết thúc thật rồi. Người vợ chưa từng xuất hiện ấy của anh đã đánh bại cô bằng ngôi nhà ấy. Cô cầm điện thoại nhắn tin gửi anh: “Tạm biệt tình yêu!”
Theo Thegioiphunu