Niềm đau kiêu hãnh
Quảng cáo tài trợ: Nhà đất Hà Nội, Cho thuê văn phòng, Cần bán chung cư
Anh ạ! Em trả lại cho anh tất cả những nhớ mong, giận hờn, yêu ghét. Trả
anh về cuộc sống của riêng anh. Trả anh về thế giới không em, không
chung bước khi chiều mưa đổ.
Trả anh về của những
ngày tháng cũ, và những lo toan với cuộc sống bây giờ. Trả anh về với kỷ
niệm đã chôn vùi, để vết thương một ngày kín miệng. Biết không thể quên
đi thời nông nỗi. Nhưng cũng an bài với duyên phận nghe anh. Em trở về
đúng nghĩa trái tim em. Là máu thịt giữa đời thường bao vất vả. Tình yêu
ấy muôn đời không tắt lịm. Lạc mất nhau rồi để mãi lạc nhé anh. Không
biết rồi có một ngày nào đó em đi lại con đường ta đã đi qua, góc phố ta
đã đứng, nơi khoảng vắng ta đã từng hò hẹn, ánh trăng rằm chiếu sáng
giữa sân bay... Kỷ niệm mãi là kỷ niệm, nó đẹp nhưng chỉ với những hoài
niệm mà thôi. Em vẫn nhớ anh như một cố nhân xưa cũ, và như một bạn tâm
giao. Có thể với anh cuộc sống với bộn bề làm anh quên hết, nhưng với em
- em vẫn tâm sự với anh mỗi ngày, vẫn nhớ về anh khi lòng em chùng
xuống. Bởi em biết cố quên là sẽ nhớ. Nên dặn lòng cố nhớ để mà quên. Em
vẫn nhớ mỗi ngày, nhưng là mỗi ngày em sẽ nhớ ít dần đi để rồi một ngày
em sẽ nhớ anh nhưng không thổn thức như ngày xưa nữa. Mà là niềm tin để
em sống vẹn cuộc sống này. Niềm đau kiêu hãnh Cuối thu rồi nơi ấy lạnh
không anh? Lối cũ em về lòng vu vơ tự hỏi Mưa nhẹ bay lòng em buồn đến
tội Lối xưa về nay chỉ mình em.

Cuối thu rồi chắc lá rụng nhiều hơn Những chiếc lá lìa cành tội nghiệp Có một thời chúng từng xanh biếc Có một thời chúng kiêu hãnh trên cây. Cuối thu rồi trời cũng lắm mây bay Em lại nhớ ngày xưa anh từng nói " Mây trắng quá nhưng thua em áo cưới" Kiêu hãnh em cười sánh bước bên anh. Cuối thu rồi nơi ấy lạnh không anh? Lối cũ em về lòng vu vợ tự hỏi Chút kiêu hãnh của người con gái Để thu xưa cuốn mất bóng anh rồi... Mèo gửi anh xấu trai
Phạm Thúy Hằng
Theo Ngôi sao net

Các bài mới
Trở về đầu trang
