Thư gửi chồng
Quảng cáo tài trợ: Nhà đất Hà Nội, Cho thuê văn phòng, Cần bán chung cư
Chồng ơi! Vậy là vợ chồng mình giận nhau đã hai ngày nay rồi. Em thấy lòng nặng trĩu. Hai hôm nay con ốm, vậy mà anh cũng không gọi điện, không nhắn tin hỏi thăm con. Trong khi em biết anh yêu và lo cho con nhiều như thế nào. Vậy là anh đang rất giận em phải không anh? Chưa bao giờ em thấy anh giận như thế này. Một chút trách móc, một chút sợ hãi, một chút hối hận, một chút tiếc nuối…
Em gọi, anh không bắt máy. Em nhắn tin, anh không trả lời. Những tin nhắn được gửi đi, không một dòng hồi âm. Em gửi rồi lại một mình đợi chờ trong vô vọng. Anh không liên lạc, cũng không hỏi han, không trách móc.

Nhìn ngoài vào, ai cũng bảo gia đình mình hạnh phúc. Hai vợ chồng đều có nghề nghiệp ổn định, con gái xinh xắn. Nhưng cuộc sống lắm éo le khi vợ chồng mình không tìm được tiếng nói chung.
Em muốn gia đình mình trích một khoản tiền, nhỏ thôi để giúp ông bà ngoại lúc khó khăn. Vậy mà anh lại không đồng ý. Anh à, anh biết nhận những dòng tin ấy của anh em đã buồn nhiều như thế nào không. Em buồn khi nghĩ anh không quan tâm đến nhà ngoại, em buồn vì anh không hiểu được tấm lòng của vợ đối với người đã có công sinh thành và nuôi dưỡng mình. Em nhớ, cũng có mấy lần gì đấy anh đem biếu bố mẹ tiền, nhưng bố mẹ đã không nhận vì biết gia đình mình còn nhiều vất vả. Nhưng lần này, bố mẹ thực sự túng bấn, nên em muốn vợ chồng mình sẻ chia khó khăn. Vậy mà anh bảo mình còn phải trả nợ, còn tiền lãi, còn tiền chi tiêu trong gia đình, còn những khoản tiền có tên và không tên khác. Em thừa nhận anh đúng. Anh đúng khi nói rằng anh phải để dành tiền để trang trải cho cuộc sống, để lo cho mẹ con em. Nhưng anh cũng sai, anh sai vì khi bố mẹ khốn khó mà anh không giúp đỡ. Mình cũng không dư giả gì, em biết điều đó. Em biết gánh nặng kinh tế đặt lên vai anh và em cũng biết hàng tháng anh phải lo nhiều khoản tiền như thế nào. Nhưng không phải vì vậy mà mình không thể biếu bố mẹ một vài đồng. Em cũng không đòi hỏi nhiều, chỉ một ít thôi, một ít là đã làm ấm lòng các cụ. Nhưng anh từ chối vì anh có những lý lẽ riêng của anh.
Anh đúng, thì cứ cho là như vậy đi. Nhưng em nghĩ rằng em cũng không sai khi muốn báo hiếu bố mẹ. Các cụ đã vất vả nhiều vì em mà em chưa giúp gì được. Thế nên, em muốn anh – người chồng mà em rất mực yêu thương cùng em sẻ chia điều đó. Nhưng anh đã không làm và không muốn làm. Em đã đòi hỏi ở chồng mình quá nhiều sao? Đã bao giờ anh nghĩ đến mẹ anh và bây giờ cũng là mẹ chồng em chưa? Những người con gái của bà đi lấy chồng xa nhưng hàng năm vẫn gửi một ít tiền về biếu mẹ. Và em biết mẹ rất vui, mẹ vui không phải vì được nhận tiền. Mẹ vui vì biết ở những nơi xa các con vẫn nhớ và quan tâm đến mình. Chỉ điều nhỏ bé ấy thôi là đã làm mẹ vui. Điều đơn giản ấy, sao anh không hiểu? Hay anh cố tình không hiểu?
Anh! Em luôn tự hào về anh. Bạn bè luôn ghen tị với em về anh. Anh làm xây dựng - công việc hái ra tiền. Anh đã gây dựng sự nghiệp của mình bằng chính số tiền mà anh làm ra. Anh mua đất, anh mua nhà. Mà không phải một nhà, một miếng đất. Anh đầu tư cho mình một lúc mấy lô đất để dành. Không đủ tiền anh vay mượn. Em thấy vui khi anh là người đàn ông có chí. Nhưng liệu như vậy anh có quá ích kỷ hay không khi cứ mải mê đầu tư cho mình mà không chịu nghĩ đến những người xung quanh, đến vợ anh, đến con anh, đến bố mẹ của chúng mình.
Anh biết không? Tiêu những đồng tiền chồng mình làm ra mà chưa bao giờ em cảm thấy thực sự thoải mái. Anh luôn rành rọt và chi ly trong mọi thứ. Những khoản em tiêu, phải là những khoản cực kỳ cần thiết. Em muốn mua cho mình một số thứ, một cái laptop để tiện cho công việc, một cái máy ảnh để chụp cho con gái những bức hình xinh xắn… Nhưng với anh, những thứ ấy là quá xa xỉ. Anh không bao giờ quan tâm đến sở thích của em. Và với em điều đó cũng đồng nghĩa với việc anh không yêu em. Điều ấy luôn làm cho em cảm thấy buồn bã và đau đớn.
Em yêu anh nhiều và chính tình yêu đã làm em đau khổ. Nhiều lúc em nghĩ rằng mình đã quá phức tạp hóa vấn đề. Hãy bớt suy nghĩ và hãy nhìn nhận vấn đề theo một hướng lạc quan hơn. Nhưng em đã không làm được điều đó. Ở bên anh, em luôn là một con người mâu thuẫn, yêu anh nhưng hay phải buồn giận vì anh. Như những ngày hôm nay cũng vậy. Lòng em như có lửa đốt khi không có tin tức của anh, khi không được nghe giọng nói quen thuộc của anh. Em lo cho anh, lo rằng ở nơi xa xôi ấy liệu anh có khỏe không? liệu anh có gặp chuyện gì bất trắc? Nhưng em cũng giận anh, giận vì thái độ thờ ơ của anh. Buồn vì tấm lòng hẹp hòi của anh.
Anh! Liệu em đã sai sao?
Giá mà anh hiểu em, hiểu tấm lòng của em. Giá mà anh có thể sẻ chia với em. Tiền không phải là tất cả đâu anh à, tiền không làm nên hạnh phúc. Em muốn anh hiểu tiền chỉ là phương tiện sống chứ không phải là mục đích sống. Anh hãy bớt tham vọng một chút đi thay vào đó hãy biết sẻ chia tấm lòng và dành sự quan tâm của mình đến những người thân. Vì cuộc sống không phải chỉ hạnh phúc khi ta no đủ về vật chất, cuộc sống còn phải là sự thỏa mãn về tinh thần. Có cho rồi sẽ có nhận. Hãy biết cho đi yêu thương, rồi một ngày yêu thương sẽ lại về. Anh nhé!
Gửi chồng em những dòng thư được viết ra từ sâu thẳm đáy lòng…
Hà Đông - Hà Nội

Các bài mới
Trở về đầu trang
