“Mẹ
ạ, bi kịch cay đắng ngày hôm nay là cái giá con phải trả cho sự nông
nổi, mù quáng trong tình yêu song thực lòng con rất tiếc vì nỗ lực hòa
hợp của con không được mẹ chấp thuận. Có lẽ ngôi nhà này không có chỗ
dành cho con nên con đã quyết định chia tay với anh Bình.
Trước khi đi, con mạo muội góp ý với mẹ rằng: “Cuộc sống vốn đã phức
tạp rồi, tại sao những người thân thiết lại hành hạ, làm khổ nhau thêm
nữa. Tuổi trẻ chúng con khó tránh khỏi lầm lạc nhưng sẽ gượng dậy, sẽ
vững vàng bước tiếp nếu nhận được sự bao dung, vị tha và rất có thể sẽ
gục ngã, sẽ dấn sâu hơn vào sai phạm nếu ngay cả người thân cũng lạnh
lùng ngoảnh mặt...”.
An nói rồi vội vã bước đi trong nước mắt. Đầu óc quay cuồng, chao
đảo, bà Hằng vịn tay vào thành ghế rồi từ từ ngồi xuống. Ngôi nhà mấy
tháng nay dường như “nóng lên” vì không khí ngột ngạt, căng thẳng trong
mối quan hệ mẹ chồng - nàng dâu giờ bỗng trở nên lạnh lẽo khi chỉ còn
lại trơ trọi một mình.
Bà không bất ngờ khi An dọn đi mà “sốc” bởi những lời đầy triết lí của con bé mà trong mắt bà là kẻ lăng loàn, hư hỏng...
Chồng mất sớm, hơn 20 năm qua bà Hằng ở vậy tần tảo nuôi con nên bao nhiêu yêu thương, kì vọng bà đều dồn cả vào con.
Bình tốt nghiệp đại học, công việc ổn định, bà Hằng đã lựa chọn cho
anh vài đám mà theo cách nhìn nhận của bà là “rất được” nhưng Bình lại
chẳng ưng đám nào.
Biết Bình hẹn hò với cô sinh viên học năm thứ nhất một trường cao
đẳng gần nhà, bà Hằng tìm mọi cách ngăn cản nhưng cậu con trai vẫn lao
như thiêu thân.
Khi Bình thông báo An đã có thai 4 tháng và ngỏ ý tổ chức lễ cưới, bà giận dữ tuyên bố “không cưới xin gì hết”.
Biết mình ở thế yếu, mẹ An đã chủ động tìm đến “nói khó” với bà để
tác thành cho hai đứa. Chẳng những từ chối thiện chí của mẹ An, bà Hằng
còn gay gắt chỉ trích họ không biết dạy dỗ con gái. Lời khuyên nhủ của
bạn bè, người thân “bỏ qua cho bọn trẻ” bà cũng bỏ ngoài tai.
Chỉ đến khi Bình cương quyết: “Con đã đến tuổi trưởng thành rồi, pháp
luật cho con quyền được chọn bạn đời cho mình, mẹ có đồng ý hay không
thì con vẫn sẽ cưới An” thì bà Hằng miễn cưỡng phải đồng tình dù trong
lòng bộn bề hậm hực.
Vốn sẵn ác cảm với An nên ngay từ những ngày đầu sống chung nhà, giữa
bà Hằng và An đã thường xuyên nảy sinh mâu thuẫn. Bà để ý, soi mói con
dâu từ lời ăn tiếng nói đến chuyện ăn mặc, sinh hoạt.
An vô tình làm điều gì khiến mẹ chồng phật ý là bà lớn tiếng la lối.
Không ít lần bà khiến An bị tổn thương khi chê bai cô vụng về trong tề
gia nội trợ hoặc thao thao bất tuyệt than vãn với mọi người rằng nhà bà
vô phúc “rước phải cái ngữ con dâu vô tích sự”.
Vợ chồng An còn ít tuổi, lại đang trong giai đoạn tìm cách thích
nghi, hòa hợp nên khó tránh khỏi va chạm. Thay vì ân cần góp ý, chỉ bảo
các con, bà Hằng thản nhiên “đổ thêm dầu vào lửa” khi bênh vực con trai
ra mặt.
Bình nhiều lần tìm gặp nhưng luôn bị An né tránh. Chứng kiến con trai
chán nản sa đà vào rượu chè, bê trễ công việc, bà Hằng càng thêm day
dứt, hối hận.
Hạnh phúc của con cái chính là niềm vui lớn nhất đối với cha mẹ. Vậy thì bà nỡ lòng nào chia cắt tình cảm đôi lứa của con mình…
Đúng là bà đã quá nghiệt ngã đối với An. Bấy lâu bà luôn quy kết cô
ấy bồng bột, thiếu trách nhiệm với bản thân nhưng công bằng mà nhìn nhận
thì con trai bà cũng có lỗi.
Đứa trẻ mà An đang mang trong bụng là giọt máu của Bình, nó không
đáng phải chịu nỗi đau hao khuyết tình cảm gia đình ngay từ lúc lọt
lòng.
Biết là những tổn thương trong An chẳng dễ dàng nguôi lắng song bà
Hằng tự nhủ sẽ đến nhà nhận lỗi cùng bố mẹ An, nói cho con dâu hiểu bà
đã thực sự tỉnh ngộ và chân thành vun đắp cho hạnh phúc của con cái. Bà
tin rằng An sẽ không nhỏ nhen, cố chấp như sai lầm bà đã từng mắc
phải...