Tội ác kinh hoàng của những sát nhân tuổi teen
Quảng cáo tài trợ: Nhà đất Hà Nội, Cho thuê văn phòng, Cần bán chung cư
Những tên sát nhân máu lạnh, những vụ giết người man rợ không thể tin nổi. Chúng là ai? Chúng là những đứa trẻ chưa đến tuổi trưởng thành.
Giết em trai của bạn vì 300.000 đồng tổ chức sinh nhật
Vụ án xảy ra cách đây đã 6 năm, nhưng nỗi ám ảnh nó để lại cho những người liên
quan vẫn còn quá lớn, bởi tuổi đời của nạn nhân, và của cả hung thủ đều còn quá
trẻ.

Sáng sớm ngày 10/8/2004, một
người nông dân đi cắt rau muống ở bờ kênh thôn Lễ Xuyên, Đồng Nguyên, Từ Sơn,
Bắc Ninh đã phát hiện ra xác chết của một đứa trẻ đang nổi lập lờ dưới lòng
kênh. Khi xác nạn nhân được vớt lên bờ, có một người mẹ đã khóc ngất. Nạn nhân
được xác định là Ngô Hồng Thảo, sinh năm 1997, con trai chị Nguyễn Thị Hương, ở
xóm Nguyễn, thôn Đồng Nguyên, Từ Sơn, Bắc Ninh. Sau 2 ngày với nhiều nỗ lực tìm
kiếm đứa con trai 7 tuổi bị mất tích, cuối cùng, chị đã tìm thấy con mình trong
một hoàn cảnh không thể thương tâm hơn.
2 ngày trước đó, chị Hương cho Thảo đi mua mì tôm về ăn sáng, nhìn bóng con đạp
xe đạp khuất dần sau cánh cửa, chị không thể ngờ rằng đó là lần cuối cùng chị
được nhìn thấy con trai mình. Sáng hôm ấy, sau 30 phút trông ngóng mà vẫn không
thấy con về, chị Hương sốt ruột, linh tính của một người mẹ mách bảo chị có
chuyện chẳng lành. Chị tất tả chạy đi tìm con, hỏi hết bà con lối xóm, những nơi
mà Thảo có thể tới, thậm chí chị đã báo cả chính quyền địa phương và thông báo
tìm con trên loa truyền thanh trong toàn xã, nhưng con chị vẫn bặt vô âm tín.
Vụ việc cháu Thảo mất tích rồi được tìm thấy chết đuối trên kênh đã gây nên
nhiều nghi vấn. Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an tỉnh Bắc Ninh đã phối hợp với
Công an huyện Từ Sơn tiến hành khám nghiệm, xác minh và điều tra làm rõ nguyên
nhân cái chết của Thảo.
Trong quá trình điều tra, rà soát và sàng lọc đối tượng, các trinh sát thấy nổi
lên đối tượng Nguyễn Thế Hùng, sinh năm 1989, là người cùng xóm và là bạn của
anh trai Thảo. Ban đầu, Hùng được xác định là một nhân chứng quan trọng vì Hùng
khai vào sáng hôm Thảo mất tích, Hùng đã nhìn thấy Thảo đứng nói chuyện cùng với
một người phụ nữ khoảng 40 tuổi, đi xe Future xanh. Nhưng qua nhiều biện pháp
nghiệp vụ và kinh nghiệm dạn dày, các trinh sát đã xác định Hùng là đối tượng có
nhiều nghi vấn nhất.
Tang vật quan trọng nhất mà cơ quan điều tra ráo riết truy tìm chính là chiếc xe
đạp cào cào mà Thảo đã đi hôm xảy ra vụ án. Khi lực lượng trinh sát đang bỏ
nhiều công sức ra tìm kiếm chiếc xe thì Công an xã Đồng Nguyên nhận được nguồn
tin báo một người đàn ông làm nghề mua bán và sửa chữa xe đạp mới mua được một
chiếc xe đạp vào đúng sáng 8/8/2004, tức hôm Thảo mất tích, và chiếc xe đó có
những đặc điểm giống với chiếc xe Thảo bị mất. Người đàn ông này khai đã mua
được chiếc xe đạp của một thanh niên, qua lời miêu tả, rất giống với Hùng, và
khi cho nhận dạng thì đã khẳng định được người bán xe chính là Hùng.
Mặc dù có những chứng cứ, nhân chứng rõ ràng, nhưng Hùng vẫn quanh co, chối tội.
Đối với một kẻ phạm tội ở lứa tuổi 16 thì Hùng khá gian xảo. Ngoài việc khai man
nhằm đánh lạc hướng điều tra ban đầu của cơ quan Công an, trong quá trình khai
nhận tại cơ quan điều tra sau đó, Hùng vẫn không thừa nhận hành vi giết người
của mình, mà còn khai rằng đồng phạm của hắn còn có 2 thanh niên khác, nhưng
Hùng không nhớ mặt và không biết tên cùng rủ Thảo ra kênh, Hùng chỉ đá Thảo ngã
gần mép kênh. Sau đó, một thanh niên đi cùng đã vứt Thảo xuống kênh, dẫn đến
việc Thảo chết đuối.
Nhận thấy sự gian trá trong lời
khai của Hùng, cơ quan điều tra đã kiên trì giáo dục, thuyết phục Hùng nhận tội.
Trước những luận cứ rõ ràng, Hùng không thể chối cãi nên đã khai nhận lại toàn
bộ hành vi của mình như sau: sáng hôm ấy, Hùng đi chơi thì gặp Thảo đạp xe đi
mua mì tôm, thấy chiếc xe của Thảo, Hùng nảy ra ý định rủ Thảo đi ra chỗ vắng
người rồi lừa cướp xe của Thảo, bán lấy tiền tổ chức sinh nhật. Nhưng sau đó, sợ
bị lộ nên Hùng, nhân lúc không có ai nhìn thấy, đã đạp Thảo ngã xuống kênh. Hắn
còn lạnh lùng đứng nhìn Thảo chìm hẳn rồi mới lấy xe của Thảo đi bán. Số tiền
300.000 đồng có được từ việc bán chiếc xe của Thảo đã được Hùng dùng để mua đồ
tổ chức sinh nhật hết.
Lời khai của Hùng không chỉ làm gia đình Thảo thêm phẫn nộ, căm giận mà còn
khiến cả gia đình Hùng phải sửng sốt. Gia đình Hùng vốn không phải khó khăn, vậy
mà chỉ vì 300.000 đồng để tổ chức sinh nhật, Hùng đã nhẫn tâm giết chết một đứa
trẻ 7 tuổi, và đứa trẻ đó lại chính là em trai của người bạn mà tối hôm ấy Hùng
mời đi sinh nhật. Có lẽ, đó sẽ là buổi sinh nhật mà Hùng không thể nào quên, bởi
nó không chỉ đánh dấu 16 năm ngày sinh của hắn, mà còn là dấu mốc, là bước ngoặt
trong cuộc đời hắn, từ nay, hắn sẽ không bao giờ có thể sống một cuộc sống của
cậu học trò vô tư, vô lo như trước nữa.
Đứng trước đứa con trai tội lỗi, bố Hùng chỉ cúi mặt, nước mắt ông lăn dài.
Dường như ông vẫn chưa thể tin vào điều mà đứa con trai mình vừa thừa nhận. Khi
Hùng thường xuyên lui tới những quán điện tử, chơi bời và chat thâu đêm suốt
sáng, khi Hùng a dua, đua đòi cùng đám bạn hư hỏng, ông đã chủ quan, không ngăn
cản, dạy dỗ con, và đây có lẽ chính là cái giá mà ông phải trả. 12 năm tù giam
là cái giá quá đắt cho một bữa tiệc sinh nhật tuổi 16.
Vụ cướp răng giả của tên sát nhân nhỏ tuổi
Ngày 16/3/2008, người dân xóm ấp Táo Đôi, thôn Bùi, thị trấn Thứa, Lương Tài,
Bắc Ninh đã có phen xôn xao, náo loạn bởi phát hiện ra xác chết của một người
đàn bà độc thân. Nạn nhân là bà Ngô Thị Tâm, 71 tuổi, đã chết trong nhà của mình
từ hai ngày trước. Sau khi nhận được tin báo, Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an
tỉnh Bắc Ninh đã phối hợp với Công an huyện Lương Tài tiến hành tổ chức khám
nghiệm tử thi và điều tra dấu vết. Qua những kết quả thu được, cơ quan Công an
đã đánh giá đây là một vụ giết người, cướp của. Tài sản bị mất, bước đầu được
xác định là một số tiền lẻ thu được từ việc bán hàng của bà Tâm và… mấy chiếc
răng giả của bà.
Cùng lúc đó, các trinh sát nhận được nguồn tin báo khoảng một ngày trước khi
phát hiện ra xác bà Tâm, có một thanh niên lảng vảng ở gần khu vực bến xe Bắc
Ninh. Thanh niên này đã vào các cửa hàng vàng gần đó gạ bán hai chiếc răng giả
bọc kim loại màu vàng, chân răng vẫn còn dính máu. Qua điều tra, các trinh sát
đã xác định được đối tượng là Vũ Đình Tiến, 20 tuổi, là người khác thôn, nhưng
lại cùng ở xóm ấp Táo Đôi và chỉ cách nhà bà Tâm khoảng hơn 400m, vẫn thường
xuyên tới nhà bà Tâm mua thuốc lá hút. Từ ngày bà Tâm bị giết, Tiến đã bỏ nhà đi
đâu không biết.
Phát hiện đối tượng có nhiều nghi vấn, các trinh sát đã tỏa ra các mũi truy bắt
Tiến. Sau 3 ngày ròng rã lần theo dấu vết của nghi phạm đi khắp các tỉnh, thành
như Hà Nội, Hải Dương, Bắc Giang, Lạng Sơn; đến ngày 19/3/2008, các trinh sát đã
bắt được Tiến khi hắn đang lẩn trốn tại Lạng Sơn. Qua đấu tranh khai thác, bằng
những nhân chứng và vật chứng rõ ràng, không thể chối cãi, Tiến đã phải cúi đầu
nhận tội và khai nhận lại toàn bộ hành vi giết người của mình.
Tối hôm xảy ra vụ án (ngày 14/3/2008), Tiến có tụ tập cùng với một đám bạn, mãi
tới khuya mới về nhà. Đi qua nhà bà Tâm, thấy bà đã khóa cửa nhưng vẫn còn tiếng
đài từ trong nhà vọng ra, Tiến cho rằng bà Tâm vẫn thức nên gọi cửa để mua thuốc
lá. Nghe có tiếng gọi cửa lúc nửa đêm, bà Tâm ở trong nhà hỏi với ra, thì Tiến
trả lời: "Cháu Tiến". Biết là người quen, bà Tâm lật đật dậy bật điện và trở ra
mở cửa.
Tiến vào nhà, mua 2.000 đồng thuốc lá, sau khi bà Tâm đưa thuốc lá cho Tiến,
Tiến khai đã trả bà Tâm 2.000 đồng, nhưng lúc Tiến vừa bước ra cửa thì bà Tâm
gọi giật lại: "Mày không trả tao tiền à?". Tiến quay lại nói: "Cháu đưa tiền rồi
còn gì", nhưng bà Tâm vẫn khăng khăng Tiến chưa trả bà tiền, lời qua tiếng lại,
bà Tâm dọa sẽ mách với bố Tiến. Nghe đến câu này, Tiến nổi máu côn đồ, nhặt một
hòn đá cạnh đó, bước vào trong nhà. Bà Tâm đang quay lưng lại khóa tủ kính bán
hàng thì bất ngờ bị Tiến cầm đá đập một nhát vào phía sau gáy. Bà Tâm chỉ kêu
được một tiếng rồi ngã ra, tắt thở.
Sau khi hạ sát bà Tâm, Tiến nhìn thấy một chiếc túi vải treo ở tường, bên trong
túi có khoảng 150.000 đồng, toàn tiền lẻ, là số tiền mà bà Tâm thu được bằng
việc bán hàng tạp phẩm. Tiến đã lấy toàn bộ số tiền này rồi cẩn thận treo lại
túi ở vị trí ban đầu. Lấy tiền xong, Tiến định bỏ đi thì để ý thấy bà Tâm có hai
chiếc răng giả màu vàng ở hàm trên. Tưởng đó là vàng thật, lòng tham nổi lên,
Tiến ngồi xuống bên cạnh xác bà Tâm, cố gắng dùng tay rút lấy nhưng không được.
Hắn lại chạy ra ngoài lấy khóa cửa vào để đập, Tiến khai hắn phải đập 4-5 nhát
thì cả mảng răng của bà Tâm bật ra, trong đó có 2 chiếc răng giả màu vàng. Sau
đó, Tiến còn tắt đài, tắt điện, cài then, móc khóa để đề phòng hàng xóm xung
quanh dậy sớm có thể phát hiện ra vụ việc. Trước khi đi, Tiến còn cầm theo cả
chùm chìa khóa nhà bà Tâm và hòn đá mà hắn đã dùng để sát hại bà nhằm xóa dấu
vết.
Những ngày sau đó, Tiến liên tục di chuyển và lẩn trốn ở nhiều tỉnh, thành để
tránh sự truy bắt của cơ quan Công an. Khi bị bắt, tại cơ quan điều tra, Tiến
khai đã dùng số tiền cướp được ăn tiêu hết và rủ bạn đi bán hai chiếc răng vàng.
Nhưng những cửa hàng vàng mà Tiến đến gạ gẫm bán răng đều từ chối vì những chiếc
răng mà Tiến cướp được đều là… vàng giả. Chỉ vì một phút bốc đồng và tham lam mà
Tiến đã phải trả giá bằng những năm tháng tuổi trẻ quí giá của mình, còn gia
đình Tiến thì mãi mãi mang tiếng là bố mẹ của kẻ giết người trong mắt bà con
làng xóm.
Lại giết người vì game online
Mỗi bước chuyển mình của các làng quê lại kéo theo bên cạnh nó những niềm vui
đổi mới là những nỗi buồn về tệ nạn xã hội gia tăng, về lớp trẻ nhàn rỗi, lười
lao động, ưa hưởng thụ… Thôn Đa Cấu, xã Nam Sơn, TP Bắc Ninh là một làng quê như
thế. Những năm gần đây, do sự phát triển kinh tế của đất nước, rất nhiều đất
ruộng canh tác của xã Nam Sơn cũng như các xã lân cận đã được chuyển đổi thành
khu công nghiệp. Có tiền do được đền bù, hỗ trợ, lại thiếu công ăn việc làm nên
nhiều thanh niên trong vùng đã ăn chơi đua đòi, nạn trộm cắp, cờ bạc cũng theo
đó mà tăng lên.
Trần Văn Quý, 18 tuổi và Đàm Văn Ngọc, 14 tuổi, trú tại thôn Đa Cấu, xã Nam Sơn,
TP Bắc Ninh, đều đã có tiền sự về tội trộm cắp tài sản và vẫn đang trong giai
đoạn thử thách của pháp luật, song không chịu sửa chữa sai lầm, Quý và Ngọc lại
tiếp tục phạm vào tội ác đặc biệt nghiêm trọng.
Chiều tối ngày 2/8/2009, Quý và Ngọc đi chơi rồi gặp nhau, qua câu chuyện phiếm,
Ngọc hỏi Quý: "Anh có thiếu tiền không?", Quý đáp: "Có". Ngọc lại hỏi:
"Thế bây giờ làm gì ra nhiều tiền nhất?", Ngọc trả lời: "Chỉ có đi ăn
trộm mới may ra có nhiều tiền". Từ những suy nghĩ như vậy, chúng nảy ra ý
định trộm cắp để lấy tiền ăn chơi. Ngọc bảo Quý đi lấy một con dao để thực hiện
hành vi. Quý bèn lấy trộm một con dao rất sắc chuyên dùng để vót nan tre của một
người quen rồi hai tên giấu con dao vào đống cát gần nhà, chờ đợi cơ hội gây án.
Tối ngày 7/8/2009, Ngọc và Quý hẹn nhau đi chơi, Ngọc lấy con dao, đem theo
người. Đến nhà anh Trần Văn Giàng - người quen của cả hai tên, thấy anh Giàng
mới mua xe máy, chúng nảy ra ý đồ cướp chiếc xe. Ngọc và Quý ra hiệu cho nhau dụ
anh Giàng ra khỏi nhà, nói là đi chơi cho mát. Anh Giàng tưởng thật, đã theo hai
tên này ra Nhà văn hóa xã - nơi vắng người qua lại. Khi chỉ còn lại Ngọc, Quý và
anh Giàng, Ngọc vờ bịa ra lí do lấy trộm được một cái máy hàn và nhờ anh Giàng
chở đi TP Bắc Ninh bán rồi lấy tiền khao cả bọn đi chơi điện tử qua đêm. Anh
Giàng đồng ý.
Quý, Ngọc liền điều anh Giàng ra cánh đồng vắng vẻ, không có ánh điện. Đang đi
thì cả bọn gặp một con mương cắt ngang đường, Quý liền nhảy xuống chặn đầu xe,
còn Ngọc ngồi sau rút dao cắt cổ anh Giàng. Quá bất ngờ, không kịp chống cự, anh
Giàng buông tay lái làm xe đổ, cả anh và Ngọc đều bị ngã xuống ruộng cạnh đó.
Nhát dao chỉ làm anh Giàng bị thương.
Thấy nạn nhân vẫn chưa chết, Ngọc liền nhổm dậy đè lên anh Giàng, định tiếp tục
ra tay sát hại anh, nhưng vốn có sức khỏe, anh Giàng chống cự lại. Hai bên vật
nhau một lúc thì anh Giàng bò được lên đường và bỏ chạy. Ngọc đuổi theo. Quý
thấy vậy liền nhảy vào dùng hai tay bóp chặt cổ anh Giàng, còn Ngọc thì tỳ mạnh
hai tay lên tay của Quý. Một lúc, thấy anh Giàng nằm im, không động cựa gì nữa
chúng mới buông tay. Nhưng sợ anh Giàng chưa chết hẳn, Quý còn cúi xuống tháo
dây lưng của anh Giàng rồi thòng vào cổ anh, xiết chặt lại, sau đó hai tên này
cầm đầu dây lưng, kéo xác anh Giàng vứt xuống mương nước.
Quý bảo Ngọc đi mượn xẻng, còn mình thì ở lại trông cái xác. Lúc sau Ngọc quay
lại, hai tên cùng nhau kéo xác anh Giàng đến một bãi cát đang san lấp gần đó.
Quý và Ngọc đào hố rồi khênh xác anh Giàng ném xuống, lấp cát lên. Trước khi lấp
cát, Ngọc còn dùng đầu xẻng thúc mạnh mấy cái vào đầu anh Giàng.
Khi phá án, cơ quan Công an đã phải rất vất vả trong quá trình tìm xác anh Giàng
do hai tên Quý, Ngọc không nhớ rõ địa điểm vùi xác, bãi cát nơi chúng chôn anh
Giàng lại đang trong quá trình san lấp, hàng ngày các xe tải đều đổ cát và liên
tục san phẳng nên các dấu vết còn lại đã mất hết. Sau nhiều ngày nỗ lực tìm kiếm
nhưng đều không thành công, cơ quan Công an đã phải huy động đến lực lượng chó
nghiệp vụ, khi tìm được thì thi thể anh Giàng đã đang trong thời kì phân hủy.
Sau khi vùi xác, hai tên vứt xẻng rồi quay lại lấy xe máy. Khi mở cốp xe, Quý
thấy có cả giấy tờ xe trong đó nên hai tên này đèo nhau đến TP Bắc Ninh để đặt
xe lấy 9 triệu đồng. Ngọc và Quý đã dùng số tiền này thuê taxi đến làng Chu Mẫu,
Vân Dương, TP Bắc Ninh rồi vào quán điện tử đánh xu xèng, chơi cờ bạc. Chỉ sau
vài ván đỏ đen, số tiền 9 triệu đã chẳng cánh mà bay, không còn đồng nào trong
túi, Quý, Ngọc được mấy người chơi cùng cho lại mỗi tên 500.000 đồng. Với số
tiền này, chúng lại thuê taxi về TP Bắc Ninh, đốt sạch vào điện tử. Sáng hôm
sau, hai tên này quay lại cửa hiệu cầm đồ nơi chúng đã đặt chiếc xe máy cướp
được của anh Giàng để bán hẳn chiếc xe với giá 10 triệu đồng.
Hai ngày sau, Quý đã làm đơn và đến Công an xã Nam Sơn - TP Bắc Ninh tự thú về
hành vi giết anh Giàng rồi cướp xe máy tối ngày 7/8/2009. Còn Ngọc đã bỏ trốn
khỏi địa phương ngay sau đó. Đến ngày 12/8/2009, Cơ quan điều tra Công an tỉnh
Bắc Ninh đã bắt giữ Ngọc khi hắn đang lẩn trốn tại Chí Linh - Hải Dương.
Lúc bị bắt, Ngọc mới 15 tuổi, còn Quý đang ở tuổi 17, nhưng khi khai nhận về
những hành vi giết người dã man của mình, chúng có thái độ dửng dưng và hết sức
bình tĩnh. Khi được hỏi trong quá trình thực hiện hành vi sát hại anh Giàng, hai
tên này có sợ hãi, hoảng loạn không thì chúng đều trả lời rằng: lúc đó tâm trạng
chúng bình thường, bởi đã quá quen với những hành động bạo lực trên các trò chơi
điện tử mà thường ngày chúng vẫn chơi thâu đêm suốt sáng. Đều là những kẻ lêu
lổng, bỏ học giữa chừng, lười lao động nhưng lại thích hưởng thụ, ăn chơi, đua
đòi, con đường phạm tội mà chúng đã sa chân vào dường như là một kết quả tất yếu
và không khó hiểu, nhưng những hành động dã man mà chúng thực hiện đã làm chính
những người thân của chúng phải bàng hoàng.
Khi kẻ sát nhân chẳng nể tình máu mủ
Mặc cho hàng xóm láng giềng vẫn thường xì xào rằng Quang là đứa ăn chơi, hư
hỏng, nhưng bà Nguyễn Thị Khu (Thuận Thành, Bắc Ninh) vẫn một mực tin rằng cháu
nội bà là đứa ngoan ngoãn, hiền lành. Chỉ đến khi bị chính đứa cháu cầm chày đập
nhiều nhát vào đầu để cướp sợi dây chuyền vàng, bà mới hoảng hốt tin đó là sự
thật.
Nguyễn Ngọc Quang, lúc đó đang là học sinh lớp 11 trường PTTH số 2 Thuận Thành,
do ham mê cờ bạc, lô đề đã nhiều lần phải vay nợ. Lần đó, Quang chơi cờ bạc cháy
túi, nhưng vẫn muốn kiếm ít tiền để chơi tiếp hòng… gỡ lại. Chưa biết lấy đâu ra
tiền thì Quang chợt nhớ ra bà Khu - bà nội hắn, có một sợi dây chuyền vàng.
Nhưng thường ngày, đi lao động, bà Khu không bao giờ đeo, bà còn cẩn thận gửi
sợi dây cho con gái cất giữ hộ, chỉ những lúc nào đi ăn cỗ hoặc có công việc, lễ
Tết bà mới lấy về đeo.
Chiều tối một ngày tháng Giêng năm 2005, bà Khu đi ăn cỗ về. Bà còn nhớ mang
phần cho đứa cháu nội yêu mấy thứ hoa quả, bà rẽ qua nhà đưa Quang ăn rồi mới
sang hàng xóm chơi. Quang vừa ngồi ăn hoa quả, vừa chắc mẩm hôm nay bà nội đi ăn
cỗ về thế nào cũng đeo dây chuyền vàng, nên hắn không đi đâu chơi mà chỉ loanh
quanh ở nhà chờ thời cơ hành động. Biết bà Khu ngủ một mình nên Quang mở cửa đi
vào nhà rồi khép cửa như cũ, nấp vào sau hòm tôn đựng thóc ở góc nhà, chờ bà Khu
về để cướp sợi dây chuyền vàng.
Quang nấp được một lúc thì bà Khu về, trong nhà bà chỉ có hai bóng đèn quả nhót
tỏa ánh sáng lờ mờ, mắt lại kém nên dù bật điện, bà Khu vẫn không phát hiện ra
Quang đang trốn trong nhà. Bà đóng cửa rồi yên tâm lên giường buông màn ngủ.
Quang đợi cho bà Khu ngủ được 10 phút thì rón rén đi đến góc nhà, lấy chiếc chày
gỗ rồi đến gần giường bà Khu nằm ngủ. Hắn lặng lẽ vén màn lên rồi dùng chày đập
mạnh vào mặt bà Khu. Bà Khu bừng tỉnh, đầu óc choáng váng, hô hoán kêu cứu.
Quang thấy bà Khu hô thì hoảng loạn, đập thêm nhiều nhát vào đầu bà Khu rồi vứt
chày xuống nền nhà, bỏ chạy về bếp nhà mình trốn. Một lúc sau thì hắn bị cơ quan
Công an tới bắt giữ.
Sau khi bị bắt, Quang đã thành khẩn khai nhận toàn bộ hành vi của mình. Còn bà Khu, do được đưa đi cấp cứu kịp thời nên đã may mắn thoát chết. Tuy đã qua cơn nguy kịch, nhưng ám ảnh về những nhát chày của đứa cháu nội yêu chắc sẽ làm bà đau đớn hơn cả nỗi đau về thể xác. Về phần Quang, tuy đã phải trả giá trước pháp luật, nhưng hắn sẽ đối mặt như thế nào với gia đình mình, với bà nội hắn, người luôn thương yêu hắn nhưng lại bị chính hắn rắp tâm sát hại chỉ vì ham mê trò đen đỏ?

Các bài mới
Trở về đầu trang

