Uớc nguyện bên ô cửa màu nắng
Chuyện tình yêu — 17/05/2010
Quảng cáo tài trợ: Nhà đất Hà Nội, Cho thuê văn phòng, Cần bán chung cư
Trung chằng hiểu nãy giờ Sếp đang nói chuyện gì. Chuyến đi công tác ra Hà Nội của cô vừa mới hoàn tất ngày hôm qua.
Nó như cánh chim trời
Bay mãi
Anh là bờ biển rộng
Chờ đợi
Khoan dung
Một ngày kia
Khi biển đã hòa lòng mình vào cùng sóng
Đi xa ...
Bỗng thấy xác con chim nhỏ
Trên cổ mang sợi chỉ hồng
Biển khóc
Một cơn gió thoảng
Nhẹ vuốt mắt biển
Đau
- “Kế hoạch của em đã chuẩn bị đến đâu rồi Trung?”
Tiếng Sếp từ phía sau hỏi bất ngờ làm Mạnh Trung giật mình.
-“ Dạ! Kế hoạch gì ạ?”
-“Chuẩn bị mọi thứ cho chuyến công tác Đà Nẵng chưa. Ý tưởng khá tốt và
cả bảng báo cáo tình hình thực tế nữa. Chi tiết thật đấy. Tuần sau ta
tiến hành.”
Trung chằng hiểu nãy giờ Sếp
đang nói chuyện gì. Chuyến đi công tác ra Hà Nội của cô vừa mới hoàn
tất ngày hôm qua. Mệt phờ người nhưng cô vẫn cố lên công ty giải quyết
những vấn đề còn lại trong thời gian vắng mặt. Mặc dù sếp cho cô nghỉ 3
ngày phép để nghỉ ngơi. Vậy mà mới lên công ty, đã thấy Sếp nói về một
chuyến công tác khác. Vò đầu, cố lôi trong trí nhớ nhưng … vẫn không
ra. Cô không bao giờ làm việc gì mà không ghi chép lại nhưng trong cuốn
sổ thường nhật của cô lại không có kế hoạch đó. Lục tìm trong tủ hồ sơ
đựng các bảng kế hoạch trong tháng, cô mới phát hiện ra: Da Miên là
người lập ra bảng kế hoạch đó, cô chỉ là người kiểm tra và trình duyệt.
Vì chuyến công tác dài ngày của cô ở Hà Nội nên cô nhờ Da Miên làm. Da
Miên thật thông minh, nhanh nhẹn và lém lỉnh. Cô học rất nhanh và cũng
là người rất hiểu ý Mạnh Trung. Hai người là bộ đôi ăn ý trong công
việc và là chị em thân thiết trong cuộc sống đời thường. Miên thường kể
cho cô nghe rất nhiều chuỵên: gia đình, bạn bè hay thậm chí là tình yêu
của cô đang dành cho một anh chàng nào đó. Nhưng cô có vẻ buồn vì nghĩ
rằng anh chàng kia chưa dành tình yêu trọn vẹn cho cô. Trung mơ hồ nghĩ
đến Da Miên, quê Miên ở Đà Nẵng, có lẽ vì thế mà bảng báo cáo không chỉ
rất chi tiết mà còn thấy sống động cả một miền quê yêu thương đã gắn bó
nhiều kỷ niệm. Tuần sau cả đội sẽ ra vừa xem xét thị trường, nhu cầu
của con người để chuần bị cho việc mở văn phòng đại diện và showroom
trưng bày. Tuần sau, tuần sau… hai cái tuần sau nữa là đến Tết. Trung
miên man suy nghĩ… Vậy mà thoáng chốc đã gần 8 năm. Thời gian trôi
nhanh quá. Tuy Sài Gòn được đặc trưng là nơi “không có mùa đông”, vậy
mà đến những ngày cuối đông này, từng đợt gió heo may vẫn ùa về, mang
theo cái không khí lạnh ngai ngái vào những buổi sớm mai hay vào ban
đêm bầu trời như có thêm một màn sương mỏng phủ mờ đi những cơn phố rực
rỡ sắc màu.
Hai tuần sau…
“Chị về cùng với em cho
vui. Nhà anh ấy quí khách lắm. em cũng đã kể về chị cho anh ấy nghe
nhiều lần rồi. Biết chị ra đây, anh ấy ngỏ ý muốn mời chị về chơi. Chị
ở đây một mình hoài, buồn lắm. Sắp Tết rồi, chị rất muốn xem mọi người
chuẩn bị Tết như thế nào mà?” Da Miên nói không thôi từ nãy đến giờ chỉ
mong Trung có thể cùng cô ghé thăm nhà người yêu của mình. Thật ra,
Trung cũng rất muốn đi, phần vì mọi việc cũng đã ổn, phần vì con người
Đà Nẵng rất thân thiện. Với lại, mai cô đã rời thành phố này rồi, không
biết có còn quay lại hay không. Và cũng bởi một lý do mà từ trước đến
giờ cô vẫn thầm nhủ, khi nào đến Đà Nẵng nhất định mình sẽ phải làm:
tìm một ô cửa sổ hướng ra biển, ở đó khi mặt trời vừa nhô lên thì ô cửa
kia như tấm gương lớn nắm giữ, soi rọi, hấp thu và phản ánh hết tất cả
vẻ đẹp của những tia nắng ấm áp và nhộn nhịp của một ngày mới… Vậy mà,
đã tám năm cô chưa thực hiện được ước nguyện đó.

Miên chở cô đến một chung cư có tầm nhìn hướng ra biển. Một chung cư
mới, đẹp và cũng “Không kém phần lãng mạn cho những ai yêu thích biển,
phải không chị?”. Miên đưa tay mình hướng ra xa, chỉ cho tôi “ mặt trời
sẽ mọc từ hướng đó. Và chị biết không, nhà anh ấy có ô cửa sổ đón ngập
tràn hết ánh sang ban mai đó”. Cô lặng người, hướng mắt mình nhìn về
phía ngược lại. Ngôi nhà với ô cửa mở toang, đối diện với nó chính là
hướng mặt trời mọc…
Đêm! Có lẽ lúc này Da Miên đang ngồi cùng ăn cơm với mọi người trong
một gia đình mà cô sẽ là thành viên chính thức trong tương lai. Có lẽ
Miên chẳng hiểu vì sao cô lại đòi về. Và Miên biết sẽ chẳng thể giữ cô
ở lại một khi cô đã quyết. Em tỏ ý buồn vì đã thông báo với gia đình là
sẽ có thêm tôi, và hẹn tôi dịp khác. Nhưng nếu cô đến sẽ ra sao? Cả ba
người sẽ đối diện với việc đó như thế nào? Cô có thể kiềm hãm cảm xúc
mình lúc này nhưng khi gặp anh, liệu những kí ức của 8 năm về trước
liệu còn nghe theo lời chỉ bảo của bộ óc vốn đã chất chứa quá nhiều nỗi
đau không? Cô không chắc, không dám … Nếu cô đến cô đang tự làm đau
mình và làm đau cả người mình yêu thương nhất…
Cô lang thang trên biển. Một mình. Cảm nhận nỗi cô đơn đến tận xương
tủy. Cuối cùng, sau 8 năm tìm kiếm cô đã tìm ra ngôi nhà có ô cửa hướng
ra biển, đón ánh mặt trời. “ Àh, khi nào bé về nhà anh, anh sẽ chỉ cho
bé thứ đặc biệt lắm. Có một ô cửa mang màu của nắng…”, Trung nghe như
có tiếng anh
văng vẳng đâu đây, gần lắm. Cứ như ngọn gió lúc này đang ghé sát tai
cô, thầm thì. Nhưng người chỉ cho cô biết ô cửa đó lại không phải là
anh. Ô cửa đón nắng đó bây giờ và mãi mãi không còn thuộc về cô nữa.
Một mình, Trung vẩn vơ nghĩ, có khi nào tôi đi hết bờ biển này sẽ thấy
xác một chú chim bé nhỏ, trên cổ mang sợi chỉ hồng không? Đưa tay lên
ngón tay út, chiếc nhẫn vẫn nằm nguyên trên tay. Vậy mà đã tám năm rồi
cơ đấy. Tám năm ai chắc rằng còn nhớ đến một lời hứa huống gì là thực
hiện chúng. Tám năm để cố quên mà làm ta càng thêm nhớ. Tám năm ta cất
giấu lời hứa năm nào trong ngăn kéo kỉ niệm, rồi khóa chúng lại bằng
chiếc nhẫn để rồi không kịp nhận ra con người phải thay đổi theo thời
gian. Không oán trách, vẫn yêu thương nguyên vẹn nhưng có những vết cắt
vào tim, rỉ máu. Nước mắt nhòe nhoẹt trên má. Để được gì khi ta vẫn còn
cầm chiếc chìa khóa trên tay, vẫn giữ những kỉ niệm buồn đau đó. Ta
muốn quên chỉ khi nào ta không còn muốn mở, không thể mở chúng ra được.
Cô đưa tay ném chiếc chìa khóa xuống lòng biển sâu.
Sóng ào ạt vỗ bờ
Đêm.
Hàng vạn ngọn đèn tỏa sáng
Ngọn đèn nào là của riêng tôi
Theo Blog Viet