“Xin lỗi em, ngày mai anh làm đám cưới”
Quảng cáo tài trợ: Nhà đất Hà Nội, Cho thuê văn phòng, Cần bán chung cư
Nếu được sinh ra lần nữa trên đời, cũng giống như mong muốn hoàn thành giấc mơ còn dang dở, cô vẫn muốn được gặp lại anh... 1.
Năm đầu Đại học, lớp Như có một nhóm chơi thân với nhau, đứa “đóng vai”
bố, đứa làm “mẹ”, “anh”, “chị”... - cô có một gia đình nhỏ giữa tập thể
đông đúc. “Anh trai” ngồi cạnh cô ngay từ những ngày đầu. Anh có đôi
mắt đẹp, hàng mi dài, cong vút. Nhiều lúc cô đã phải bối rối quay đi
khi bị anh bắt gặp đang ngồi bần thần ngắm nhìn đôi mắt trong như mặt
nước hồ thu ấy. Trong gia đình nhỏ, hình như cô và anh là cặp thân nhau nhất. Có
những hôm cả ngày trên giảng đường, ngồi cạnh nhau trao đổi về bài vở,
tán chuyện tào lao, tối về thế nào một trong hai người cũng lại nhấc
điện thoại gọi cho nhau hàng giờ đồng hồ. Bạn bè cô nhiều đứa biết
chuyện lầu nhầu: “Chúng mày yêu nhau hử?”. Cô chỉ khẽ cười, quay đi “Vớ
vẩn thật, yêu đương gì chứ?!”... Bản thân cô không biết, những lúc như
thế, má cô ửng hồng... 2.
Hồi đầu, cô và anh rất vui vẻ. Nhưng cô cũng không nhớ bao lâu sau, cả
cô và anh đều cảm thấy bối rối mỗi khi gặp mặt. Dù họ ngồi cạnh nhau
nhưng dường như cả hai đều cảm thấy có khoảng cách xa thật xa. Cô thấy lòng đau quặn khi thấy trong đôi mắt anh chất chứa những nỗi
buồn. Hình như anh ít cười hơn. Có bí mật nào mà cô không biết? Có nỗi
buồn nào mà anh không thể sẻ chia cùng cô? Những lúc như thế, không
hiểu sao, cô chỉ muốn có thể dũng cảm vòng tay sang, ôm anh thật
chặt... Rồi, cô cũng phát hiện ra. Lần ấy khi cánh tay anh và cô vô tình
chạm nhau, cô cảm thấy như bị điện giật. Cùng lúc đó, cô bắt gặp ánh
mắt anh thảng thốt quay sang. Cô thấy trong ánh mắt ấy là những khát
khao, sự lo lắng... Có lẽ nào, anh cũng giống như cô, cũng có cảm giác
yêu thương thật nhiều, ngay cả khi họ đang ở rất gần bên nhau. 3.
Đường từ nhà cô đến trường đi qua một chợ hoa nhỏ, họp vào mỗi sáng
tinh mơ. Cô gọi đó là con đường hoa, bởi mỗi khi đi ngang qua đó, cô
thấy mình như lạc vào một thế giới khác. Những lo lắng, mệt mỏi đều có
thể bị lãng quên khi cô chìm trong thế giới đầy sắc màu, hương thơm của
những bông hoa đang ngậm đầy sương lóng lánh... Cô đã kể với anh về cảm giác ấy, cảm giác có thể quên đi thực tại
khi đi trên con đường hoa. Lúc đó anh đã nắm tay cô thật chặt. Cô cảm
thấy như ngạt thở chỉ vì cái siết tay ấy. Anh nói, anh cũng có một “giấc mơ hoa”. Đó là một cửa hàng nhỏ nơi
những giỏ hoa li ti nở treo lơ lửng trước hiên nhà. Nơi mà ở bất cứ góc
nào, cô và anh cũng có thể nhìn thấy cỏ ba lá - mỗi lá cỏ có bốn cánh
đem lại may mắn và bình yên cho những người sở hữu chúng. Nhưng quan
trọng hơn là ở đó, anh và cô sẽ được ở bên nhau. Cả hai sẽ có được cảm
giác của cô lúc đi trên con đường hoa - có thể quên đi tất cả những
chuyện rắc rối xung quanh mình... 4.
Những kỷ niệm ấy làm cô mỗi khi nhớ đến lại như muốn ngã gục. Cô đã
tưởng họ có thể đến với nhau nhưng không phải. Anh không đưa cho cô
thiệp mời, chỉ nói đơn giản rằng: “Xin lỗi em, ngày mai anh làm đám
cưới”. Anh hy vọng cô không đến dự, bởi điều đó sẽ làm tim anh đau. Như nhớ đã có lần đọc được ở đâu đó, cảm giác của một cô gái đang
chìm trong thất vọng khi biết tin người mình yêu sẽ đi lấy vợ. Cô ấy
không nói tim mình đau mà kêu... đau chân vì con đường cô đang đi như
là có gai, còn gió thì sắc lạnh như lưỡi dao... Cả đêm đó, cô chìm
trong nước mắt, cảm giác như có hàng trăm, hàng nghìn mũi gai nhọn
hoắt, cả những cơn gió sắc lạnh như lưỡi dao bủa vây quanh mình. 5.
Con đường hoa Như ngang qua vào ngày anh làm đám cưới, mặt đất cũng như
mọc đầy gai... Cô thẫn thờ đến dự, cảm giác hụt hẫng như mình vừa đánh
mất vật gì quý giá trong đời. Chiếc váy trắng tinh khôi khiến Như nổi
bật giữa đám đông ồn ào, náo nhiệt. Cô dâu cũng đẹp một cách lạ kỳ
nhưng đôi mắt luôn nhìn vào khoảng trống xa xăm trước mắt, buồn bã,
gượng gạo cười bước theo chú rể. “Chúc hai người mãi hạnh phúc!” - Như khẽ nói khi nhìn thật sâu vào
mắt anh rồi vội vã quay lưng bước. Lúc đó những giọt nước mắt không thể
ngăn nổi mới bắt đầu rơi, nhưng thực ra từ trước đó rất lâu trong lòng
cô nước mắt đã lã chã tuôn. Rời khỏi đám cưới, cô vẫn nghĩ, nếu được sinh ra lần nữa trên đời,
cũng giống như việc muốn hoàn thành giấc mơ còn dang dở, cô vẫn muốn sẽ
lại được gặp lại anh - cô dâu xinh đẹp trong đám cưới hôm nay... trên
con đường hoa mà họ đã luôn mơ đến hôm nào...

Các bài mới
Trở về đầu trang
